Sài Gòn những ngày mưa dầm, căn nhà nhỏ của tôi và chồng, Minh, trở nên chật chội hơn khi bố chồng từ quê lên ở cùng. Bố, ông Tâm, gần 60 tuổi, lên chăm cháu nội – bé Bin mới ba tháng tuổi – để tôi có thời gian quay lại công việc sau kỳ nghỉ thai sản. Minh bận rộn với công việc kỹ sư, thường xuyên đi công trình, nên tôi và bố chồng gần như ở nhà với nhau cả ngày. Ban đầu, tôi rất cảm kích vì ông bỏ ruộng vườn, lên thành phố giúp đỡ. Nhưng chỉ sau vài tuần, tôi bắt đầu thấy khó chịu.
Bố Tâm có tính xuề xòa, bừa bộn đến mức khiến tôi phát điên. Ông để bát đĩa bẩn chất đống trong bồn rửa, quần áo vứt lung tung trên ghế sofa, đôi khi còn làm rơi cơm ra sàn mà không dọn. Bé Bin quấy khóc, tôi vừa bận chăm con vừa phải dọn dẹp sau lưng ông, lòng bực dọc không nguôi. Tôi cố nhịn, nghĩ rằng ông lớn tuổi, từ quê lên, chắc không quen nếp sống thành phố. Nhưng đến một ngày, khi thấy ông để nguyên đôi dép lấm bùn đi vào phòng khách, tôi không chịu nổi nữa.
“Bố ơi, bố cẩn thận chút được không? Nhà mình nhỏ, bừa bộn thế này con mệt lắm,” tôi nói, cố giữ giọng nhẹ nhàng. Ông Tâm ngừng lại, nhìn tôi, đôi mắt trũng sâu thoáng chút tủi thân. “Ừ, bố vụng về, làm phiền con. Thôi, để bố về quê, không ở đây nữa.” Giọng ông nhỏ, nhưng tôi nghe rõ sự tổn thương. Tôi hối hận ngay tức khắc, muốn xin lỗi, nhưng ông đã lẳng lặng vào phòng thu dọn đồ đạc.
Minh về nhà, nghe chuyện, thở dài. “Em nói thế làm bố buồn đấy. Bố không quen thành phố, nhưng bố cố vì cháu. Thôi, để anh khuyên bố ở lại.” Minh vào phòng nói chuyện, và ông Tâm đồng ý ở thêm vài ngày, nhưng tôi cảm nhận rõ khoảng cách giữa tôi và ông. Ông ít nói hơn, chỉ lặng lẽ chăm bé Bin, rồi ngồi một góc nhìn ra cửa sổ.
Ngày ông quyết định về quê, tôi đề nghị dọn dẹp phòng ông ở cho sạch sẽ trước khi đi. Tôi mở cửa phòng, bắt đầu quét dọn, nhưng một mùi hôi tanh khó chịu xộc lên từ góc phòng. Tôi nhăn mặt, lần theo mùi đến chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Khi mở ngăn kéo, tôi sầm mặt. Bên trong là một túi ni-lông buộc chặt, bốc mùi kinh khủng. Tôi cẩn thận mở ra, và sững sờ: đó là một mớ cá khô, tôm khô, và vài gói mắm tôm – những thứ đặc sản quê mà ông Tâm thường mang lên cho cả nhà. Nhưng tại sao ông giấu trong ngăn kéo?
Tôi gọi Minh vào, chỉ vào túi đồ. “Anh xem này! Bố để đồ ăn trong đây, hèn gì hôi thế!” Minh nhìn túi đồ, rồi bất ngờ bật cười. “Em không biết đâu. Đây không phải đồ bố giấu để ăn. Bố mang lên để bán.”
“Bán?” Tôi ngạc nhiên. “Bố bán cái gì?”
Minh ngồi xuống, kể tôi nghe một câu chuyện mà tôi không hề hay biết. Hóa ra, ông Tâm ở quê không chỉ làm ruộng mà còn làm thêm nghề bán cá khô, mắm tôm cho bà con trong làng. Lần này lên thành phố, ông mang theo một ít, định bán cho mấy người quen ở chợ gần nhà để kiếm thêm tiền. “Bố sợ em không thích, nên giấu trong ngăn kéo, định hôm nào đi chợ sẽ mang đi. Ai ngờ em góp ý, bố tủi thân, nghĩ mình làm phiền, nên không dám nói,” Minh giải thích.
Tôi đứng ngây người, lòng như thắt lại. Hóa ra, ông Tâm không chỉ lên chăm cháu, mà còn âm thầm tìm cách kiếm tiền, có lẽ để đỡ đần chúng tôi. Tôi nhớ lại những lần ông lặng lẽ ra chợ, cứ nghĩ ông đi dạo, hóa ra là đi bán hàng. Vậy mà tôi lại trách ông bừa bộn, vô ý. Tôi chạy ra sân, nơi ông Tâm đang ngồi chơi với bé Bin, mắt ông vẫn còn chút buồn.
“Bố, con xin lỗi,” tôi nói, giọng nghẹn ngào. “Con không biết bố vất vả thế. Bố ở lại với con và Bin nhé, đừng về quê.” Ông Tâm nhìn tôi, rồi mỉm cười hiền hậu. “Thôi, con đừng nghĩ nhiều. Bố chỉ muốn giúp hai đứa, nhưng bố vụng, làm con phiền lòng.”
Tôi lắc đầu, nắm tay ông. “Không, bố không vụng. Con mới là người vụng về, không hiểu bố.” Tôi quay sang Minh, đề nghị: “Anh, mình mang số cá khô này ra chợ bán giúp bố nhé. Con muốn học cách bán hàng của bố.”
Ngày hôm sau, cả gia đình tôi cùng ra chợ. Tôi lóng ngóng đứng bên ông Tâm, học cách ông chào mời, cách gói từng con cá khô cho khách. Người mua đông, ai cũng khen ông Tâm thật thà, hàng ngon. Tôi nhìn ông, lòng tràn đầy kính trọng. Hóa ra, ông không chỉ là một người bố chồng bình thường, mà là cả một tấm gương về sự tần tảo, hy sinh thầm lặng.
Twist bất ngờ: Khi dọn dẹp túi cá khô, tôi phát hiện một mẩu giấy nhỏ kẹp trong ngăn kéo. Đó là một danh sách những thứ ông Tâm định mua: sữa cho bé Bin, một chiếc áo ấm cho tôi, và một đôi giày mới cho Minh. Dưới cùng, ông ghi: “Tiền bán cá, để dành cho con cháu.” Hóa ra, số tiền ông kiếm được, ông chưa từng nghĩ sẽ giữ cho mình.
Tôi ôm ông Tâm, nước mắt lăn dài. “Bố, từ nay con sẽ không để bố phải giấu gì nữa. Cả nhà mình sẽ cùng nhau, được không?” Ông cười, vỗ vai tôi. “Được, con. Cả nhà mình, cùng nhau.”
Từ đó, tôi không còn thấy bừa bộn là vấn đề. Mỗi lần nhìn ông Tâm chơi với bé Bin, tôi chỉ thấy lòng mình ấm áp. Và mùi hôi tanh từ ngăn kéo, hóa ra, lại là mùi của tình thương vô bờ.
News
Quang Lê sáng nhất hôm nay, ôi~ tình yêu nước cũng không bằng “đô mẽo”
Quang Lê là giọng nam tiêu biểu của mảng nhạc vàng thế hệ đương thời. Đáng tiếc, anh không cho thấy sự thăng tiến trong nghề những năm gần đây, thay vào đó là đời tư ồn ào. Tiếng hát…
“Người không biết thân phận là em đó. Mợ ấy mới là chủ nhà này, em đừng làm khó. Xét về chuyện làm dâu, em nên học hỏi mợ ấy”
Câu cửa miệng quen thuộc của chị là chê bai Lan “ở nhà ăn bám”, “không kiếm ra tiền thì phải biết an phận”. Trong đời sống gia đình, mối quan hệ chị chồng – em dâu vốn đã được…
Ông đã bảo vệ gia đình, bảo vệ chúng tôi khỏi điều không ai có thể hiểu được, từ một quá khứ đ:en t;ối mà ông luôn muốn giấu kín.
Trong khu vườn cũ kỹ phía sau ngôi nhà mái ngói đã bạc màu, có một cái cây đứng sừng sững, tạo thành bóng râm mát rượi giữa cái nắng hè oi ả. Đó là cây xoài già, thân to…
Nụ cười hạnh phúc vừa nở đã vụt tắt vì những lời khuyên tưởng như “tốt bụng” nhưng thật ra rất sai lầm
Có những khoảnh khắc trong đời làm mẹ, niềm vui và nỗi lo cứ đan xen khó tả. Ngày con gái tôi nhận giấy báo trúng tuyển vào một trường đại học danh giá, tôi như trút được bao gánh…
. Bí mật được cất giữ trong chiếc tủ gỗ cũ kỹ cuối cùng cũng được phơi bày, nhưng nó chỉ để lại cho tôi một vết thương lòng còn sâu hơn cả nỗi đau của cuộc chia ly năm nào.
Từng con chữ như những mũi kim đâm vào tim tôi. Hóa ra, sự lạnh lùng, tàn nhẫn ngày ấy chỉ là một vở kịch. Một vở kịch anh dựng lên để bảo vệ tôi, để đẩy tôi ra xa…
Cuộc sống hôn nhân đôi khi không chỉ có tình yêu, mà còn cả những bí mật gia đình khiến ta nghẹn thở.
Thú thực, trong lòng tôi vừa thương vừa giận. Tôi vốn không hay đi chợ sáng, công việc nhiều nên tôi toàn đặt đồ ship hoặc mua ở siêu thị. Lễ này tôi được nghỉ sớm nên muốn tự tay…
End of content
No more pages to load