Hôm đó là 1 giờ sáng. Tôi đang dỗ con ngủ thì nhận được điện thoại từ cậu em trai:
“Chị ơi, mẹ bị tụt huyết áp, ngất ở sân sau. Giờ đang cấp cứu ở viện huyện. Chị về được không?”
Tôi luống cuống đứng dậy, còn chưa kịp thay đồ thì mẹ chồng tôi mở cửa phòng ra, giọng lạnh tanh:
– “Đêm hôm khuya khoắt, ai cho cô đi? Người ta chỉ ngất thôi, sáng về cũng được.”
Tôi nghẹn lại:
– “Là mẹ con. Bà ấy đang ở viện.”
Bà hất hàm:
– “Thì mẹ cô chứ mẹ ai. Còn nhà này, còn con cái, không có đi là đi!”
Chồng tôi từ phòng bên nghe thấy tiếng cũng bước ra, vẻ mặt khó chịu y như bị dựng dậy giữa đêm vì chuyện không đáng:
– “Giờ mà đi thì con ai trông? Sáng về không được à? Làm gì căng?”
Tôi nhìn hai người, sống mũi cay xè. Tôi đã cố sống tử tế trong căn nhà này suốt 5 năm trời, nhịn nhục đủ thứ. Nhưng đến giờ, mẹ tôi ngã quỵ, mà tôi không có quyền làm con, chỉ vì là dâu?
Tôi không nói gì nữa.
Tôi lao thẳng vào phòng ngủ, mở két sắt, rút ra đúng một tờ giấy – cũ, nhưng còn nguyên giá trị. Rồi tôi quay lại phòng khách, đặt tờ giấy lên bàn – là Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, đứng tên duy nhất: tôi.
Chồng và mẹ chồng nhìn mà chết lặng.
Mảnh đất 120m2 này là của bố mẹ tôi cho riêng trước khi cưới, có công chứng đàng hoàng. Căn nhà ba tầng này – cũng do tôi đứng tên vay ngân hàng xây lên, sau 2 năm chắt chiu, tích góp.
Tôi ngẩng đầu, nhìn mẹ chồng thẳng vào mắt, không cần quát:
– “Tôi không đi đâu cả. Nhưng người ở đây phải nhớ: Căn nhà này không phải của bà. Không phải của chồng tôi. Mà là của tôi.”
– “Tôi đi gặp mẹ tôi, người vừa cho tôi mạng sống. Ai muốn ngăn, cứ thử.”
Bà nhìn tờ giấy đỏ, sắc mặt đổi hẳn, lắp bắp định nói gì đó, rồi cúi đầu quay lưng lặng lẽ đi thẳng vào phòng ngủ, đóng cửa không kêu một tiếng.
Chồng tôi đứng trơ ra, lần đầu không dám thốt nửa lời.
Tôi xách túi, bước ra khỏi cửa, không quay đầu lại.
News
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, 2 vợ chồng tôi góp ý để anh biếu bố mẹ 10 triệu/tháng để mua sữa uống, nào ng:ờ vừa dứt lời chị dâu đã đề xuất mua sữa sắp hết hạn sẽ rẻ hơn mà cũng không ảnh hưởng gì
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, buôn bán đất cát, tiền tiêu không hết. Vợ chồng tôi thấy bố mẹ già yếu, thương ông bà nên góp ý: – “Anh cả dư giả thì mỗi tháng biếu bố…
Mẹ vợ ít nói nhưng lắm tiền, không bao giờ càm ràm con cháu nên tôi còn giục vợ đón bà lên ở chung nào ng:ờ một hôm tôi phát hiện ra quá khứ tày đình
Từ trước đến nay, mẹ vợ tôi vẫn là người phụ nữ ít nói, lặng lẽ nhưng rất hào phóng. Bà có của ăn của để, tiền bạc dư dả, lại chưa từng càm ràm con cháu điều gì. Trong…
Tưởng bà nội thương cháu hết mực nên đòi đón cháu về ở cùng, nào ngờ được 3 tháng hàng xóm gọi điện cho vợ chồng tôi hoảng hốt thông báo
Từ ngày vợ chồng tôi sinh con, bà nội lúc nào cũng thương cháu hết mực. Hễ ai hỏi cũng khen bà cưng cháu, thậm chí còn nói:– “Tụi bay cứ để nó về đây với bà, bà chăm còn…
Tin buồn nhất với Nguyên Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Tin buồn về Cựu Giám đốc bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Người vợ hoả-ng hồ-n kể lại khoảnh khắc tìm thấy bộ x-ươ;/ ng trong bể p-hốt ngoài sân
Người phụ nữ bàng hoàng khi phát hiện ra bộ xương trong khu vực sân nhà của mình. Theo Saostar ngày 4/9 có bài Tìm thấy bộ x.ư.ơ.n.g trong bể phốt ngoài sân, người vợ nghi là của chồng mất…
End of content
No more pages to load