Anh trai tôi mất cách đây mới hơn 4 tháng. Đau thương còn chưa nguôi, bàn thờ còn nghi ngút khói hương mà một buổi chiều, chị dâu – người phụ nữ tưởng hiền lành, nết na – lại ngang nhiên tuyên bố với cả nhà:
– “Em sắp đi bước nữa. Thứ bảy tuần sau là lễ ăn hỏi.”
Cả họ nhà tôi sững sờ. Mẹ tôi tái mặt, ngồi thụp xuống đất mà khóc rống lên. Bố tôi nổi giận đùng đùng, đập bàn quát lớn:
– “Mới tang chồng mà mày đã vội cưới người khác? Còn biết xấu hổ, biết chữ tiết nghĩa là gì không?”
Tôi là em chồng, nghe xong cũng sốc không kém. Anh tôi khi còn sống thương chị bao nhiêu, lo cho chị từng viên thuốc, từng bữa ăn. Thế mà, chưa đầy nửa năm sau ngày anh mất, chị đã dám làm điều này?
Tôi kéo cả họ hàng bên nội bên ngoại đến nhà chị để “dằn mặt”. Còn dọa nếu chị cưới, chúng tôi sẽ viết đơn từ mặt, cấm cửa con chị về quê cha.
Chị dâu không nói một lời, chỉ cúi đầu. Rồi chị lẳng lặng đi vào phòng khách, nơi đặt bàn thờ anh tôi. Ai cũng tưởng chị sẽ xin lỗi. Nhưng không – chị rút từ ngăn tủ ra một tập hồ sơ, cùng chiếc hộp nhỏ gói kỹ bằng giấy trắng, đặt xuống trước di ảnh anh tôi.
Chị bật lửa, thắp thêm một nén nhang, mắt ráo hoảnh, giọng khản đặc:
– “Em xin phép anh… em không đành lòng đi bước nữa, nhưng không thể không đi. Vì cả gia đình này, không ai đủ can đảm nhìn vào thứ này.”
Chị mở hộp. Bên trong là… một lọ tro cốt nhỏ màu đen, có ghi tên thai nhi, ngày mất là… chỉ vài tuần sau ngày anh tôi mất.
– “Em đang mang thai ba tháng thì anh ấy mất vì tai nạn. Em không nói, vì sợ cả nhà suy sụp. Nhưng đúng 2 tuần sau, em bị stress nặng và sảy thai. Em giữ lại tro con để bên ba nó, coi như cả nhà đoàn tụ.”
Cả nhà chết lặng.
– “Em không còn gì ở lại. Nhà này thì chối bỏ, nhìn em như người phản bội. Em đi lấy chồng không phải vì vui sướng, mà vì người đàn ông ấy đã trả tiền viện phí, cầm tay em lúc em mất con, lúc em không còn muốn sống nữa.”
– “Anh ấy biết em từng có thai, từng có chồng. Nhưng vẫn xin được cưới em đàng hoàng. Còn nhà này, mấy ai hỏi em một câu: Em có ổn không? Em sống sao những tháng vừa rồi?”
Mẹ tôi ngồi sụp xuống khóc nấc. Tôi thì đứng không vững, tim thắt lại. Cả họ im lặng.
Ngay hôm sau, bố tôi đến nhà chị, khẽ nói:
– “Nếu người ta thật lòng thương con, thì đi đi. Bố tiễn, không ngăn cản nữa. Nhưng con nhớ… chỗ thờ anh con, luôn có chỗ cho con và cháu.”
News
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, 2 vợ chồng tôi góp ý để anh biếu bố mẹ 10 triệu/tháng để mua sữa uống, nào ng:ờ vừa dứt lời chị dâu đã đề xuất mua sữa sắp hết hạn sẽ rẻ hơn mà cũng không ảnh hưởng gì
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, buôn bán đất cát, tiền tiêu không hết. Vợ chồng tôi thấy bố mẹ già yếu, thương ông bà nên góp ý: – “Anh cả dư giả thì mỗi tháng biếu bố…
Mẹ vợ ít nói nhưng lắm tiền, không bao giờ càm ràm con cháu nên tôi còn giục vợ đón bà lên ở chung nào ng:ờ một hôm tôi phát hiện ra quá khứ tày đình
Từ trước đến nay, mẹ vợ tôi vẫn là người phụ nữ ít nói, lặng lẽ nhưng rất hào phóng. Bà có của ăn của để, tiền bạc dư dả, lại chưa từng càm ràm con cháu điều gì. Trong…
Tưởng bà nội thương cháu hết mực nên đòi đón cháu về ở cùng, nào ngờ được 3 tháng hàng xóm gọi điện cho vợ chồng tôi hoảng hốt thông báo
Từ ngày vợ chồng tôi sinh con, bà nội lúc nào cũng thương cháu hết mực. Hễ ai hỏi cũng khen bà cưng cháu, thậm chí còn nói:– “Tụi bay cứ để nó về đây với bà, bà chăm còn…
Tin buồn nhất với Nguyên Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Tin buồn về Cựu Giám đốc bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Người vợ hoả-ng hồ-n kể lại khoảnh khắc tìm thấy bộ x-ươ;/ ng trong bể p-hốt ngoài sân
Người phụ nữ bàng hoàng khi phát hiện ra bộ xương trong khu vực sân nhà của mình. Theo Saostar ngày 4/9 có bài Tìm thấy bộ x.ư.ơ.n.g trong bể phốt ngoài sân, người vợ nghi là của chồng mất…
End of content
No more pages to load