Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ rơi vào một tình huống như thế này. Câu chuyện bắt đầu từ một quyết định tưởng chừng đơn giản: hiến tủy để cứu một người xa lạ. Tôi, Minh Anh, 25 tuổi, một cô gái bình thường với công việc văn phòng ổn định, đã tình cờ được thông báo rằng mình phù hợp để hiến tủy cho một bệnh nhân bạch cầu. Người nhận là Hà My, một cô gái 24 tuổi, đang chiến đấu từng ngày để giành lại sự sống.
Tôi đồng ý ngay. Ai mà không muốn làm việc tốt, đúng không? Nhưng rồi, mọi thứ trở nên phức tạp hơn khi tôi gặp Phong – bạn trai của Hà My.
Lần đầu gặp Phong là tại bệnh viện, khi anh đến cảm ơn tôi thay Hà My. Anh cao ráo, giọng nói trầm ấm, và đôi mắt đầy cảm xúc khi nói về người con gái anh yêu. Tôi bị cuốn hút ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Phong kể rằng Hà My đã chiến đấu với bệnh tật hơn một năm, và anh luôn ở bên cô ấy, bất kể những ngày mệt mỏi nhất. Tôi cảm nhận được tình yêu mãnh liệt của anh, nhưng đồng thời, một góc trái tim tôi bắt đầu rung động.
Những ngày sau đó, tôi và Phong liên lạc thường xuyên để chuẩn bị cho ca hiến tủy. Anh hay nhắn tin hỏi thăm, đôi khi còn gọi điện để chia sẻ về Hà My, về những ước mơ dang dở của cô ấy. Nhưng càng nói chuyện, tôi càng nhận ra mình không chỉ ngưỡng mộ tình yêu của họ, mà còn khao khát được đứng vào vị trí của Hà My. Tôi muốn được Phong nhìn bằng ánh mắt dịu dàng ấy, muốn được anh nắm tay, muốn được anh yêu thương.
Tôi biết mình sai. Nhưng trái tim không nghe lý trí.
Ngày phẫu thuật hiến tủy đến gần, tôi bắt đầu do dự. Ý nghĩ ích kỷ len lỏi trong đầu: nếu tôi không hiến tủy, nếu Hà My không qua khỏi, liệu tôi có cơ hội thay thế cô ấy trong trái tim Phong? Tôi ghét chính mình vì suy nghĩ đó, nhưng nó cứ bám lấy tôi, như một con quỷ thì thầm bên tai. Tôi bắt đầu tìm lý do để trì hoãn, viện cớ sức khỏe không ổn, cần thêm thời gian kiểm tra.
Phong nhận ra sự thay đổi của tôi. Một buổi chiều, anh hẹn gặp tôi ở quán cà phê gần bệnh viện. “Minh Anh, em có chuyện gì đúng không?” anh hỏi, ánh mắt đầy lo lắng. Tôi lắc đầu, cố nở nụ cười gượng gạo. Nhưng anh không dừng lại. “Hà My đang chờ em. Cô ấy đặt hết hy vọng vào ca phẫu thuật này. Nếu em có khó khăn gì, cứ nói với anh.”
Lời nói của Phong như một nhát dao. Tôi cảm thấy xấu hổ, nhưng đồng thời, sự ghen tị trong tôi lại trỗi dậy. Tại sao Hà My có được anh? Tại sao cô ấy, dù đang nằm trên giường bệnh, vẫn là trung tâm của thế giới này, còn tôi chỉ là một người qua đường?
Tôi đứng dậy, nói rằng mình cần thời gian suy nghĩ, rồi bỏ đi. Trong lòng tôi là một cơn bão. Tôi không muốn hiến tủy nữa. Tôi muốn giữ lấy cơ hội, dù biết rằng điều đó có thể khiến Hà My mất đi sự sống.
Đêm đó, tôi nhận được một tin nhắn từ Phong. Không phải lời trách móc, không phải cầu xin. Chỉ là một câu chuyện ngắn về Hà My. Anh kể rằng cô ấy từng mơ ước trở thành một họa sĩ, rằng cô ấy đã vẽ rất nhiều bức tranh về biển, dù chưa bao giờ được ra biển. Phong nói anh muốn đưa Hà My đến biển, sau khi cô ấy khỏe lại. “Cô ấy xứng đáng được sống, Minh Anh. Và anh tin em cũng nghĩ vậy.”
Tôi khóc. Lời nói của Phong đánh thức phần lương thiện còn sót lại trong tôi. Tôi nhận ra mình đã để ghen tuông và dục vọng che mờ trái tim. Hà My không chỉ là “người nhận tủy” – cô ấy là một con người, với những giấc mơ, những yêu thương, và cả một tương lai đang chờ đợi.
Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện, ký giấy đồng ý hiến tủy. Ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ. Hà My được cứu sống. Tôi không gặp lại Phong sau đó, chỉ biết qua tin nhắn rằng anh và Hà My đang lên kế hoạch cho chuyến đi biển đầu tiên của cô.
Twist bất ngờ:
Ba tháng sau, tôi nhận được một bức thư. Không phải từ Phong, mà từ Hà My. Trong thư, cô ấy cảm ơn tôi vì đã cho cô cơ hội sống, nhưng điều khiến tôi sững sờ là những dòng cuối cùng:
“Minh Anh, chị biết em đã do dự. Chị không trách em, vì trái tim con người đôi khi yếu đuối. Nhưng chị muốn em biết một sự thật: Phong không phải bạn trai của chị. Anh ấy là anh trai ruột của chị. Chị đã nhờ anh ấy đóng vai người yêu để em có động lực hiến tủy, vì chị biết em đã rung động với anh ấy. Chị xin lỗi vì đã lừa dối em, nhưng chị chỉ muốn sống.”
Tôi chết lặng. Hóa ra, tất cả những cảm xúc của tôi, những ghen tuông, những đau khổ, đều dựa trên một lời nói dối. Phong không yêu Hà My theo cách tôi nghĩ. Và tôi, trong cơn mê muội của mình, đã suýt lấy đi mạng sống của một cô gái vô tội.
Tôi gấp lá thư lại, lòng trống rỗng. Hà My đã tha thứ cho tôi, nhưng liệu tôi có thể tha thứ cho chính mình?
News
Quang Lê sáng nhất hôm nay, ôi~ tình yêu nước cũng không bằng “đô mẽo”
Quang Lê là giọng nam tiêu biểu của mảng nhạc vàng thế hệ đương thời. Đáng tiếc, anh không cho thấy sự thăng tiến trong nghề những năm gần đây, thay vào đó là đời tư ồn ào. Tiếng hát…
“Người không biết thân phận là em đó. Mợ ấy mới là chủ nhà này, em đừng làm khó. Xét về chuyện làm dâu, em nên học hỏi mợ ấy”
Câu cửa miệng quen thuộc của chị là chê bai Lan “ở nhà ăn bám”, “không kiếm ra tiền thì phải biết an phận”. Trong đời sống gia đình, mối quan hệ chị chồng – em dâu vốn đã được…
Ông đã bảo vệ gia đình, bảo vệ chúng tôi khỏi điều không ai có thể hiểu được, từ một quá khứ đ:en t;ối mà ông luôn muốn giấu kín.
Trong khu vườn cũ kỹ phía sau ngôi nhà mái ngói đã bạc màu, có một cái cây đứng sừng sững, tạo thành bóng râm mát rượi giữa cái nắng hè oi ả. Đó là cây xoài già, thân to…
Nụ cười hạnh phúc vừa nở đã vụt tắt vì những lời khuyên tưởng như “tốt bụng” nhưng thật ra rất sai lầm
Có những khoảnh khắc trong đời làm mẹ, niềm vui và nỗi lo cứ đan xen khó tả. Ngày con gái tôi nhận giấy báo trúng tuyển vào một trường đại học danh giá, tôi như trút được bao gánh…
. Bí mật được cất giữ trong chiếc tủ gỗ cũ kỹ cuối cùng cũng được phơi bày, nhưng nó chỉ để lại cho tôi một vết thương lòng còn sâu hơn cả nỗi đau của cuộc chia ly năm nào.
Từng con chữ như những mũi kim đâm vào tim tôi. Hóa ra, sự lạnh lùng, tàn nhẫn ngày ấy chỉ là một vở kịch. Một vở kịch anh dựng lên để bảo vệ tôi, để đẩy tôi ra xa…
Cuộc sống hôn nhân đôi khi không chỉ có tình yêu, mà còn cả những bí mật gia đình khiến ta nghẹn thở.
Thú thực, trong lòng tôi vừa thương vừa giận. Tôi vốn không hay đi chợ sáng, công việc nhiều nên tôi toàn đặt đồ ship hoặc mua ở siêu thị. Lễ này tôi được nghỉ sớm nên muốn tự tay…
End of content
No more pages to load