Ngày anh rể tôi, Hải, biết mình lâm bệnh nặng, bác sĩ đã thông báo cho anh ấy không thể qua khỏi, cả gia đình tôi đều rất đau lòng. Hải là người đàn ông trầm lặng, ít nói, nhưng luôn hết mực yêu thương chị em tôi. Anh ấy đã làm việc cực khổ suốt bao năm để lo cho gia đình nhỏ. Tưởng rằng, những năm tháng sắp tới, anh sẽ được nghỉ ngơi, bù đắp cho sức khỏe yếu của mình. Nhưng, không ngờ bệnh tình đến quá nhanh và đột ngột.
Một ngày, khi tôi đang ngồi cạnh anh ở bệnh viện, Hải đột ngột gọi tôi vào phòng, ánh mắt của anh có gì đó rất khác lạ. Vợ anh, chị Mai, vừa bước ra ngoài, như thể có một sự sắp đặt nào đó. Anh nhấp môi, đôi tay mệt mỏi nắm lấy tay tôi, và rồi anh mới cất tiếng:
– Em… em là người mà anh luôn tin tưởng. Anh biết là em sẽ hiểu.
Lúc đó, tôi đã ngạc nhiên vô cùng. Tôi và Hải dù là anh em rể nhưng luôn có mối quan hệ khá thân thiết. Anh ấy chưa bao giờ đối xử với tôi như một người ngoài.
Hải lấy ra một phong bì dày cộm từ dưới gối, đưa cho tôi, rồi tiếp lời:
– Đây là số tiền mà anh tích cóp suốt bao năm qua. Anh muốn em giữ, giúp đỡ chị Mai và thằng bé sau này. Anh không còn thời gian để lo cho chúng nó nữa. Nhưng có một điều anh muốn nhờ em, em phải hứa, phải bảo vệ chúng nó, bảo vệ cái gia đình này.
Tôi không hiểu tại sao anh lại trông có vẻ như muốn nói thêm điều gì, nhưng lời anh nói tiếp đã làm tôi thực sự sốc:
– Em… em phải bảo vệ chị Mai, nhưng không chỉ là chị ấy. Em phải bảo vệ thằng bé. Nó không phải là con của anh. Nó là con của… một người khác.
Tôi sững sờ. Mọi thứ xung quanh bỗng nhiên trở nên mờ mịt. Thằng bé mà Hải và chị Mai nuôi dưỡng mười mấy năm qua, tôi luôn nghĩ đó là con của anh ấy, sao lại là con của người khác?
Hải nhìn tôi với ánh mắt buồn bã:
– Anh biết em sẽ khó hiểu, nhưng em phải biết. Khi anh và Mai cưới nhau, họ đã có một mối quan hệ trước đó. Nhưng vì một lý do nào đó, anh ấy đã không thể nhận con. Thằng bé là con của anh ấy, không phải của anh, nhưng vì tình yêu và trách nhiệm, anh nhận nó làm con của mình. Anh không muốn em biết, nhưng bây giờ không còn thời gian nữa.
Tôi cảm thấy nghẹn nghẹn trong cổ họng. Hải nói tiếp, trong khi vẻ mặt anh ấy dần phai nhạt:
– Anh đã ký giấy nhận con, để thằng bé có được tên tuổi và sự chăm sóc đầy đủ. Nhưng em phải biết rằng, khi anh không còn nữa, thằng bé sẽ gặp phải những thử thách lớn. Có thể sẽ có những người đến tìm nó. Em phải bảo vệ nó, đừng để ai phát hiện ra bí mật này.
Lúc đó, tôi thật sự không thể thốt nên lời. Hải đã nhận đứa bé không phải là con mình, chỉ vì tình yêu thương vô bờ bến dành cho vợ, nhưng rồi anh lại phải đi đến quyết định đau lòng này, vì không thể giấu mãi sự thật.
Tôi chỉ biết cúi đầu, hứa sẽ làm theo những gì anh nhờ. Đưa cho tôi số tiền lớn và trách nhiệm lớn lao này, Hải dường như đã yên tâm ra đi.
Chị Mai vào phòng, đôi mắt đỏ hoe. Tôi nhìn cô ấy, chẳng nói gì, chỉ cầm lấy phong bì và bước ra ngoài.
Câu chuyện về cái tên, về gia đình này, về những gì mà tôi sắp phải gánh vác… tất cả đều bắt đầu từ khoảnh khắc ấy. Một bí mật đau đớn về tình yêu và trách nhiệm, mà không phải ai cũng có thể hiểu hết được. Nhưng tôi sẽ giữ lời hứa của mình, sẽ bảo vệ thằng bé, và sẽ giữ vững gia đình này, dù đó là điều khó khăn nhất mà tôi từng phải đối mặt.
News
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, 2 vợ chồng tôi góp ý để anh biếu bố mẹ 10 triệu/tháng để mua sữa uống, nào ng:ờ vừa dứt lời chị dâu đã đề xuất mua sữa sắp hết hạn sẽ rẻ hơn mà cũng không ảnh hưởng gì
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, buôn bán đất cát, tiền tiêu không hết. Vợ chồng tôi thấy bố mẹ già yếu, thương ông bà nên góp ý: – “Anh cả dư giả thì mỗi tháng biếu bố…
Mẹ vợ ít nói nhưng lắm tiền, không bao giờ càm ràm con cháu nên tôi còn giục vợ đón bà lên ở chung nào ng:ờ một hôm tôi phát hiện ra quá khứ tày đình
Từ trước đến nay, mẹ vợ tôi vẫn là người phụ nữ ít nói, lặng lẽ nhưng rất hào phóng. Bà có của ăn của để, tiền bạc dư dả, lại chưa từng càm ràm con cháu điều gì. Trong…
Tưởng bà nội thương cháu hết mực nên đòi đón cháu về ở cùng, nào ngờ được 3 tháng hàng xóm gọi điện cho vợ chồng tôi hoảng hốt thông báo
Từ ngày vợ chồng tôi sinh con, bà nội lúc nào cũng thương cháu hết mực. Hễ ai hỏi cũng khen bà cưng cháu, thậm chí còn nói:– “Tụi bay cứ để nó về đây với bà, bà chăm còn…
Tin buồn nhất với Nguyên Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Tin buồn về Cựu Giám đốc bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Người vợ hoả-ng hồ-n kể lại khoảnh khắc tìm thấy bộ x-ươ;/ ng trong bể p-hốt ngoài sân
Người phụ nữ bàng hoàng khi phát hiện ra bộ xương trong khu vực sân nhà của mình. Theo Saostar ngày 4/9 có bài Tìm thấy bộ x.ư.ơ.n.g trong bể phốt ngoài sân, người vợ nghi là của chồng mất…
End of content
No more pages to load