Bác cả ra tò sau 20 năm liền trở về nhà, nhưng chú út khóa cửa, chú ba gi//ả bệ//nh, chỉ có bố tôi mở cửa chào đón, và rồi tôi ch//ết lặ//ng khi biết sự thật…
Năm ấy tôi mười tám tuổi, lần đầu tiên thấy bố bật khóc như một đứa trẻ. Giữa sân, bố tôi đứng lặng người trước một người đàn ông tóc đã ngả bạc, tay run run ôm bố thật chặt – như thể chỉ cần buông ra là sẽ tan biến mãi mãi.
Đó là bác cả – anh trai ruột của bố tôi – người vừa trở về sau 20 năm vắng bóng.
Từ nhỏ, tôi chỉ nghe người lớn nhắc đến bác bằng những lời ngập ngừng, dè dặt. Có người bảo bác đi xa lập nghiệp, có người lại nói bác gây chuyện khiến gia đình lao đao. Mẹ tôi chỉ bảo tôi đừng tò mò, người lớn có lý do của họ.
Ngày bác trở lại, cả xóm như nín thở. Không ai ra đón, nhà chú út đóng kín cổng, chú ba thì nằm co ro trong chăn, bảo đang mệt không dậy nổi. Chỉ có bố tôi – người chưa từng nói xấu hay trách cứ bác – đứng giữa sân, tay run run mở cổng. Tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt bố lúc đó: vui mừng, xúc động, và đau đáu một điều gì đó không thể gọi thành tên.
Bác bước vào sân, dáng người gầy guộc, bước chân chậm rãi như đang bước vào một giấc mơ. Bố lao đến ôm bác, chẳng ai nói gì. Chỉ có tiếng gió thổi qua rặng tre và tiếng tim tôi đập thình thịch.
Tối hôm đó, tôi nghe lén được câu chuyện của hai người. Bác hỏi:
– Mọi người… vẫn ổn chứ?
Bố tôi gật đầu:
– Ừ, chỉ là… không phải ai cũng quên được chuyện xưa.
Bác im lặng một lúc rồi nói:
– Anh không mong được tha thứ, chỉ muốn biết… em có còn tin anh không?
Bố tôi siết tay bác:
– Nếu anh không tin, em đã không mở cửa.
Tôi không hiểu rõ “chuyện xưa” là gì. Chỉ thấy hai người đàn ông, một người mang theo vết thương lòng, một người giữ lại chút tình thân.
Cho đến khi tôi tình cờ nhìn thấy chiếc túi bác mang theo. Trong đó có một cuốn sổ nhỏ cũ kỹ và vài tấm ảnh đã úa màu. Ở bìa sổ là dòng chữ: “Thư gửi em Hòa.”
Từng trang, từng dòng chữ là những tâm sự mà bác viết ra trong suốt những năm tháng không có ai bên cạnh. Bác kể rằng khi gia đình đang dần ổn định, bác bị một người thân quen lừa gạt dẫn đến khó khăn nghiêm trọng. Trong lúc rối ren, bác đã phải vay mượn để giữ lại mảnh đất tổ tiên để lại. Nhưng mọi chuyện ngày càng trở nên tồi tệ hơn.
Và rồi… bác vướng vào một biến cố lớn. Không ai trong gia đình hiểu rõ đầu đuôi, người ta chỉ nhìn vào kết quả, rồi quay mặt. Trong sổ, bác không hề trách ai. Chỉ nói nhớ nhà, nhớ em trai, nhớ tiếng chim gọi sáng mỗi sớm, và mong một ngày được quay về… “chỉ để đứng trong sân, hít một hơi đầy mùi quê nhà là đủ.”
Tôi lặng người.
Người bị lãng quên kia, hóa ra lại chính là người từng cố gắng giữ gìn những điều tốt đẹp cho đại gia đình. Người mà bao năm nay bị hiểu lầm, lại chính là người từng dốc lòng bảo vệ gốc rễ của gia đình này.
Tôi mang cuốn sổ đưa cho bố. Bố đọc rất lâu, ánh mắt ngấn nước, rồi bảo tôi đi cùng sang nhà chú út.
Chú út vừa thấy bố tôi đã gắt:
– Anh lại muốn bênh anh ta?
Bố tôi chỉ đặt cuốn sổ lên bàn:
– Em đọc đi. Nếu sau đó vẫn muốn trách cứ, thì cứ làm.
Ba ngày sau, chú út đến nhà tôi, ánh mắt ái ngại, giọng lí nhí:
– Em… không ngờ mọi chuyện lại như vậy.
Bác chỉ mỉm cười gật đầu:
– Về được nhà, thấy mọi người bình an là mừng rồi.
Hôm sau, chú ba cũng tới, tay mang ít trái cây quê nhà, nói cười như chưa từng lạnh nhạt.
Tôi không biết bác sẽ ở lại bao lâu. Nhưng từ ngày đó, nhà tôi như sáng đèn trở lại. Tiếng cười nói vang khắp sân, tiếng chén trà va nhau trong gió chiều, và tiếng kể chuyện xưa chan chứa cả niềm thương lẫn thứ tha.
Giờ tôi hiểu, đôi khi người ta cần một vòng tay dang rộng để xoa dịu cả hai mươi năm thinh lặng. Và nếu có ai hỏi tôi, lòng tốt có bắt đầu từ đâu, tôi sẽ nói: “Từ cánh cửa mà bố tôi đã mở ngày hôm ấy.”
News
Vợ m/ang tha/i 6 tháng không chịu bước xuống giường, chồng ngh/i ng/ờ v/én chăn lên và cảnh tượng khiến anh ru//n r//ẩy…
Vợ m/ang tha/i 6 tháng không chịu bước xuống giường, chồng ngh/i ng/ờ v/én chăn lên và cảnh tượng khiến anh ru//n r//ẩy… Anh Minh và chị Hạnh cưới nhau được ba năm mới có tin vui. Từ ngày biết…
Thế nhưng gần đây, chị trở nên k/ỳ l/ạ: chị luôn nằm l/ì trên giường, hầu như không bước ra ngoài
Vợ m/ang tha/i 6 tháng không chịu bước xuống giường, chồng ngh/i ng/ờ v/én chăn lên và cảnh tượng khiến anh ru//n r//ẩy… Anh Minh và chị Hạnh cưới nhau được ba năm mới có tin vui. Từ ngày biết…
Lý do Mỹ Tâm thuê vệ sĩ lớn tuổi
Suốt hơn thập kỷ qua, Mỹ Tâm chỉ tin cậy vào một vệ sĩ nay đã bước sang tuổi 63. Lý do vì sao? Hình ảnh Tùng Yuki bảo vệ Mỹ Tâm mỗi lần xuất hiện tại các sự kiện lớn đã…
Đi siê/u â/m th/ai, bác sĩ ru/n r/ẩy đưa kết quả đán/g s//ợ, mong tôi trá/nh xa chồng và đừng bao giờ trở lại…
Đi siê/u â/m th/ai, bác sĩ ru/n r/ẩy đưa kết quả đán/g s//ợ, mong tôi trá/nh xa chồng và đừng bao giờ trở lại… Tôi mang thai được hơn bốn tháng. Đó là niềm hạnh phúc mà tôi và chồng…
Tôi khuyên cô… hãy tr/ánh x/a chồng mình, đừng bao giờ quay về với anh ta nữa
Đi siê/u â/m th/ai, bác sĩ ru/n r/ẩy đưa kết quả đán/g s//ợ, mong tôi trá/nh xa chồng và đừng bao giờ trở lại… Tôi mang thai được hơn bốn tháng. Đó là niềm hạnh phúc mà tôi và chồng…
Người dân sắp được chọn đơn vị cung cấp điện
Tổng Bí thư Tô Lâm ký Nghị quyết 70 của Bộ Chính trị, đặt mục tiêu bảo đảm an ninh năng lượng quốc gia đến 2030, tầm nhìn 2045 với nhiều chỉ tiêu cụ thể. Bộ Chính trị yêu cầu…
End of content
No more pages to load