Hai năm trong quân ngũ, Nam sống bằng những lá thư tay và ký ức về Hương. Hương – cô gái với nụ cười sáng như nắng mai, mái tóc dài thơm mùi bồ kết, đã hứa sẽ đợi Nam về. Những đêm gác lạnh, Nam thường lấy thư Hương ra đọc, từng dòng chữ mộc mạc như tiếp thêm sức để anh vượt qua ngày tháng xa nhà.
Hôm ấy, Nam bước xuống xe đò, ba lô sờn vai nặng trĩu. Con đường làng vẫn như xưa, hàng tre xanh rợp bóng, tiếng chó sủa văng vẳng. Tim Nam đập thình thịch khi nghĩ đến lúc gặp Hương. Anh tưởng tượng cô sẽ chạy ùa ra, ôm chầm lấy anh, như trong những giấc mơ đêm nào.
Nhưng khi đến đầu ngõ, Nam khựng lại. Hương đứng đó, vẫn gương mặt ấy, nhưng trên tay cô là một đứa bé chừng hơn một tuổi, tóc tơ lưa thưa, mắt tròn xoe. Hương nhìn Nam, nụ cười gượng gạo. “Chào chú đi con,” cô nói, giọng run run, nâng tay đứa bé lên vẫy.
Nam như bị ai đó đấm vào ngực. Anh đứng sững, môi mím chặt, chẳng thốt nên lời. Đứa bé ngây thơ nhìn anh, còn Hương cúi mặt, ánh mắt đầy áy náy. Nam muốn hỏi, muốn gào lên, nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ.
Tối hôm đó, bên mâm cơm nhà Hương, Nam mới biết sự thật. Bố mẹ Hương nợ một món tiền lớn, đến mức cả nhà có thể mất đất, mất nhà. Một người đàn ông giàu có ở thị trấn đã đề nghị cưới Hương để trả món nợ ấy. Hương, vì bố mẹ, vì cả gia đình, đã đồng ý. Đứa bé trên tay cô là con của người đàn ông đó, nhưng ông ta đã bỏ đi sau khi Hương sinh con, để lại cô một mình với những lời dèm pha của làng xóm.
Nam nghe mà lòng quặn thắt. Anh nhìn đứa bé đang ngủ yên trong nôi, đôi tay nhỏ xíu nắm chặt mép chăn. Anh muốn trách Hương, muốn trách số phận, nhưng rồi anh hiểu – Hương đã hy sinh quá nhiều, hơn cả những gì anh có thể tưởng tượng. Anh, một thằng lính trẻ, có thể làm gì ngoài việc giữ nỗi đau trong lòng?
Sáng hôm sau, Nam đến thăm Hương lần nữa. Anh bế đứa bé, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nhỏ bé ấy. “Nó giống em,” Nam nói, giọng trầm. Hương mỉm cười, lần đầu tiên trong ngày hôm qua, nụ cười ấy sáng lên như ngày xưa.
Nam không hứa gì, cũng không nói gì thêm. Anh chỉ biết rằng, dù con đường phía trước có ra sao, anh sẽ không để Hương một mình nữa. Có những nỗi đau không thể xóa nhòa, nhưng cũng có những tình cảm đủ lớn để bao dung tất cả.
News
Vợ m/ang tha/i 6 tháng không chịu bước xuống giường, chồng ngh/i ng/ờ v/én chăn lên và cảnh tượng khiến anh ru//n r//ẩy…
Vợ m/ang tha/i 6 tháng không chịu bước xuống giường, chồng ngh/i ng/ờ v/én chăn lên và cảnh tượng khiến anh ru//n r//ẩy… Anh Minh và chị Hạnh cưới nhau được ba năm mới có tin vui. Từ ngày biết…
Thế nhưng gần đây, chị trở nên k/ỳ l/ạ: chị luôn nằm l/ì trên giường, hầu như không bước ra ngoài
Vợ m/ang tha/i 6 tháng không chịu bước xuống giường, chồng ngh/i ng/ờ v/én chăn lên và cảnh tượng khiến anh ru//n r//ẩy… Anh Minh và chị Hạnh cưới nhau được ba năm mới có tin vui. Từ ngày biết…
Lý do Mỹ Tâm thuê vệ sĩ lớn tuổi
Suốt hơn thập kỷ qua, Mỹ Tâm chỉ tin cậy vào một vệ sĩ nay đã bước sang tuổi 63. Lý do vì sao? Hình ảnh Tùng Yuki bảo vệ Mỹ Tâm mỗi lần xuất hiện tại các sự kiện lớn đã…
Đi siê/u â/m th/ai, bác sĩ ru/n r/ẩy đưa kết quả đán/g s//ợ, mong tôi trá/nh xa chồng và đừng bao giờ trở lại…
Đi siê/u â/m th/ai, bác sĩ ru/n r/ẩy đưa kết quả đán/g s//ợ, mong tôi trá/nh xa chồng và đừng bao giờ trở lại… Tôi mang thai được hơn bốn tháng. Đó là niềm hạnh phúc mà tôi và chồng…
Tôi khuyên cô… hãy tr/ánh x/a chồng mình, đừng bao giờ quay về với anh ta nữa
Đi siê/u â/m th/ai, bác sĩ ru/n r/ẩy đưa kết quả đán/g s//ợ, mong tôi trá/nh xa chồng và đừng bao giờ trở lại… Tôi mang thai được hơn bốn tháng. Đó là niềm hạnh phúc mà tôi và chồng…
Người dân sắp được chọn đơn vị cung cấp điện
Tổng Bí thư Tô Lâm ký Nghị quyết 70 của Bộ Chính trị, đặt mục tiêu bảo đảm an ninh năng lượng quốc gia đến 2030, tầm nhìn 2045 với nhiều chỉ tiêu cụ thể. Bộ Chính trị yêu cầu…
End of content
No more pages to load