Càng nhìn, tôi càng muốn soi mói để tìm điểm chê.
![]()
Tôi vốn không phải một bà mẹ khó tính, nhưng thú thật, trong lòng luôn tồn tại một hình mẫu con dâu lý tưởng. Tôi từng nghĩ, con trai mình học hành giỏi giang, công việc ổn định thì tất nhiên sẽ chọn được một cô gái “môn đăng hộ đối”, dịu dàng, biết cư xử. Thế nên khi con trai nói sẽ đưa bạn gái về nhà ra mắt, tôi đã chuẩn bị sẵn thái độ cảnh giác, thậm chí… là một chút ghét bỏ.
Tôi tự nhủ, nếu cô gái ấy không đúng “chuẩn” tôi đặt ra, tôi sẽ tìm cách để con trai nhận ra. Người ta bảo mẹ chồng nào chẳng muốn con trai mình lấy được vợ hiền, nhưng thật ra đôi khi đó chỉ là cái cớ để giấu đi sự ích kỷ: Tôi sợ mình mất con.
Ngày hôm ấy, tôi dọn dẹp nhà cửa tinh tươm, chuẩn bị mâm cơm chu đáo. Khi con trai bước vào cùng bạn gái, tôi thoáng giật mình. Cô bé ấy không giống tưởng tượng của tôi: ăn mặc khá giản dị, thậm chí còn có chút vụng về trong dáng đứng, ánh mắt hơi rụt rè. Càng nhìn, tôi càng muốn soi mói để tìm điểm chê.
Trong bữa cơm, tôi cố tình quan sát kỹ. Cô bé ăn ít, luôn gắp cho con trai tôi chứ không đụng đũa nhiều. Tôi bâng quơ hỏi vài câu, cô ấy trả lời lễ phép nhưng giọng nhỏ nhẹ, không lấy lòng cũng chẳng nịnh nọt. Con trai thì liên tục gắp thức ăn cho bạn gái, ánh mắt lấp lánh một niềm hạnh phúc mà đã lâu rồi tôi không thấy nơi nó.

Ảnh minh họa
Thú thật, tôi bực bội. Tại sao nó có thể mải mê nhìn cô bé ấy như vậy, trong khi với mẹ, nó thường chỉ trả lời qua loa mỗi khi tôi hỏi chuyện? Tôi thấy lòng mình nhói lên một nỗi ghen tuông kỳ lạ.
Bữa cơm kết thúc, cô bé ấy phụ tôi dọn bàn. Khi hai mẹ con đứng trong bếp, bất chợt cô nói nhỏ: “Cháu biết bác thương anh, nên cháu sẽ cố gắng… không để bác phải lo lắng. Thật ra tay cháu hay run, từ hồi còn nhỏ, vì một lần bị ngã xe. Thế nên cháu vụng lắm, sợ bác nghĩ không chăm sóc được ai. Nhưng anh ấy bảo cháu cứ là chính mình, rồi từ từ học…”.
Tôi ngỡ ngàng, nhìn xuống bàn tay cô bé cầm chồng bát run khẽ. Đó không phải sự vụng về vô tâm, mà là một khiếm khuyết cô cố giấu, cố vượt qua. Tôi bất giác siết chặt bàn tay mình, nhớ lại ngày con trai còn bé, tay nó cũng từng run lên khi tập viết, tập cầm đũa. Khi ấy, tôi đã nâng niu từng chút, kiên nhẫn dạy dỗ. Vậy mà giờ đây, tôi lại định dùng chính sự khắt khe của mình để phủ nhận một cô gái đang cần được cảm thông.
Đêm đó, tôi trằn trọc. Hóa ra bao năm nay tôi lo sợ mất con, nhưng quên rằng con trai đã trưởng thành, cần một người đồng hành. Người đồng hành ấy có thể không hoàn hảo, nhưng chỉ cần mang lại cho nó sự bình yên và niềm vui, thì tôi – một người mẹ còn có quyền gì để ngăn cản?
Ngày hôm sau, tôi không còn dò xét nữa. Tôi rót cho con dâu tương lai chén trà, nhẹ nhàng bảo: “Tay con yếu thì cứ để bác làm, nhưng mai mốt chịu khó học thêm, đừng ngại nhé. Nhà này coi con là người trong nhà rồi”.
Nói xong, tôi thấy đôi bàn tay mình không còn run run vì nỗi lo giữ con, mà là sự ấm áp khi mở lòng.
News
Quang Lê sáng nhất hôm nay, ôi~ tình yêu nước cũng không bằng “đô mẽo”
Quang Lê là giọng nam tiêu biểu của mảng nhạc vàng thế hệ đương thời. Đáng tiếc, anh không cho thấy sự thăng tiến trong nghề những năm gần đây, thay vào đó là đời tư ồn ào. Tiếng hát…
“Người không biết thân phận là em đó. Mợ ấy mới là chủ nhà này, em đừng làm khó. Xét về chuyện làm dâu, em nên học hỏi mợ ấy”
Câu cửa miệng quen thuộc của chị là chê bai Lan “ở nhà ăn bám”, “không kiếm ra tiền thì phải biết an phận”. Trong đời sống gia đình, mối quan hệ chị chồng – em dâu vốn đã được…
Ông đã bảo vệ gia đình, bảo vệ chúng tôi khỏi điều không ai có thể hiểu được, từ một quá khứ đ:en t;ối mà ông luôn muốn giấu kín.
Trong khu vườn cũ kỹ phía sau ngôi nhà mái ngói đã bạc màu, có một cái cây đứng sừng sững, tạo thành bóng râm mát rượi giữa cái nắng hè oi ả. Đó là cây xoài già, thân to…
Nụ cười hạnh phúc vừa nở đã vụt tắt vì những lời khuyên tưởng như “tốt bụng” nhưng thật ra rất sai lầm
Có những khoảnh khắc trong đời làm mẹ, niềm vui và nỗi lo cứ đan xen khó tả. Ngày con gái tôi nhận giấy báo trúng tuyển vào một trường đại học danh giá, tôi như trút được bao gánh…
. Bí mật được cất giữ trong chiếc tủ gỗ cũ kỹ cuối cùng cũng được phơi bày, nhưng nó chỉ để lại cho tôi một vết thương lòng còn sâu hơn cả nỗi đau của cuộc chia ly năm nào.
Từng con chữ như những mũi kim đâm vào tim tôi. Hóa ra, sự lạnh lùng, tàn nhẫn ngày ấy chỉ là một vở kịch. Một vở kịch anh dựng lên để bảo vệ tôi, để đẩy tôi ra xa…
Cuộc sống hôn nhân đôi khi không chỉ có tình yêu, mà còn cả những bí mật gia đình khiến ta nghẹn thở.
Thú thực, trong lòng tôi vừa thương vừa giận. Tôi vốn không hay đi chợ sáng, công việc nhiều nên tôi toàn đặt đồ ship hoặc mua ở siêu thị. Lễ này tôi được nghỉ sớm nên muốn tự tay…
End of content
No more pages to load