Trong căn nhà nhỏ nằm cuối con hẻm yên tĩnh ở ngoại ô Hà Nội, chị Lan sống cùng cô con gái 6t tên là Minh. Căn nhà tuy cũ kỹ nhưng ấm cúng, đầy ắp tiếng cười của hai mẹ con. Minh là một cô bé hoạt bát, thích chơi đùa và hay tưởng tượng. Nhưng gần đây, Minh bắt đầu có những hành vi lạ lùng.
“Mẹ ơi, con búp bê kia lại nhìn con rồi,” Minh nói, giọng run run, chỉ tay vào con búp bê vải đặt trên kệ gỗ trong phòng khách. Con búp bê có mái tóc đen dài, đôi mắt bằng nút áo sáng lấp lánh, và nụ cười được thêu khéo léo trên khuôn mặt vải. Nó là món quà chị Lan mua cho Minh từ một phiên chợ quê cách đây vài tháng.
Chị Lan mỉm cười, vuốt tóc con. “Con bé này, búp bê thì làm sao nhìn con được? Chắc tại con tưởng tượng thôi. Thôi nào, đi ngủ đi, mai còn đi học.”
Minh gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào con búp bê, như thể nó đang theo dõi từng bước chân của cô bé. Đêm đó, chị Lan nghe tiếng thì thầm khe khẽ từ phòng Minh. Nghĩ con đang nói mơ, chị không để tâm. Nhưng những ngày sau, Minh càng trở nên kỳ lạ. Cô bé bắt đầu vẽ những bức tranh kỳ quặc: một cô gái với đôi mắt đen to, đứng bên cạnh một con búp bê giống hệt con búp bê trên kệ. Những bức tranh được vẽ bằng bút chì màu đen và đỏ, với những đường nét run rẩy, như thể Minh sợ hãi điều gì đó.
Một tuần trôi qua, Minh bắt đầu mất ngủ. Cô bé thường tỉnh dậy giữa đêm, khóc lóc và nói rằng “búp bê bảo con không được ngủ.” Chị Lan bắt đầu lo lắng, nhưng vẫn nghĩ đó chỉ là trí tưởng tượng của một đứa trẻ nhạy cảm. Chị quyết định mang con búp bê đi cất vào tủ, hy vọng Minh sẽ quên chuyện này. Nhưng đêm đó, Minh hét lên trong phòng, khiến chị Lan chạy vội vào.
“Mẹ ơi! Nó ở đây! Nó ở dưới gầm giường!” Minh ôm chặt mẹ, toàn thân run lẩy bẩy.
Chị Lan bật đèn, kiểm tra dưới gầm giường, nhưng chẳng có gì ngoài vài món đồ chơi cũ. Chị ôm Minh, dỗ dành. “Không có gì đâu con, chỉ là giấc mơ thôi.”
Nhưng sáng hôm sau, khi chị Lan mở tủ để lấy quần áo, con búp bê lại nằm ngay ngắn trên kệ gỗ trong phòng khách, như chưa từng bị cất đi. Chị Lan cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Chị tự nhủ chắc mình đã quên không cất nó, nhưng cảm giác bất an bắt đầu len lỏi.
Đỉnh điểm là một buổi tối, khi Minh đột nhiên ngã quỵ trong phòng khách, ôm đầu kêu đau. Môi cô bé tím tái, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào con búp bê. “Mẹ ơi… nó bảo con phải đi theo nó…” Minh thì thầm trước khi ngất lịm.
Chị Lan hoảng loạn, lập tức đưa Minh đến bệnh viện. Các bác sĩ kiểm tra và kết luận Minh bị suy nhược nghiêm trọng, kèm theo dấu hiệu của cơn co giật không rõ nguyên nhân. Họ đề nghị giữ Minh lại để theo dõi. Chị Lan ngồi bên giường bệnh, lòng rối bời. Cô bé con chị, vốn khỏe mạnh và vui tươi, giờ đây nằm bất động, gương mặt tái nhợt. Chị tự hỏi, liệu có phải mình đã bỏ qua điều gì đó?
Trong lúc chờ đợi ở bệnh viện, chị Lan quyết định tìm hiểu về con búp bê. Chị nhớ lại phiên chợ quê nơi chị mua nó. Người bán hàng là một bà lão ăn mặc kỳ lạ, với đôi mắt sắc lạnh. Bà ta nói con búp bê này “rất đặc biệt” và “chỉ chọn người phù hợp.” Lúc đó, chị Lan chỉ nghĩ đó là lời chào hàng, nhưng giờ chị bắt đầu nghi ngờ.
Chị gọi điện cho một người bạn làm nhà báo, nhờ tìm hiểu về phiên chợ đó. Sau vài ngày, người bạn gọi lại, giọng đầy lo lắng. “Lan, chị nghe này. Phiên chợ đó không phải chợ bình thường. Người ta đồn rằng có những món đồ ở đó… có liên quan đến các nghi thức cổ xưa. Con búp bê chị mua có thể không đơn giản đâu.”
Chị Lan rùng mình. Chị quyết định quay về nhà và kiểm tra lại con búp bê. Khi cầm nó lên, chị nhận ra có một đường may lỏng lẻo ở lưng búp bê. Tò mò, chị dùng kéo rạch ra. Bên trong là một mẩu giấy cũ, viết bằng mực đỏ, với những ký tự kỳ lạ mà chị không hiểu. Nhưng điều khiến chị kinh hoàng là một lọn tóc nhỏ, được buộc chặt bằng sợi chỉ đỏ, kèm theo một mảnh giấy ghi tên “Minh” bằng nét chữ run run.
Chị Lan lập tức liên lạc với một người quen biết về phong thủy và tâm linh. Người này, ông Tâm, là một thầy cúng có tiếng. Khi nhìn thấy con búp bê và mẩu giấy, ông Tâm tái mặt. “Đây là một loại bùa ngải cổ, được làm để trói hồn một đứa trẻ. Ai đó đã cố ý nhắm vào con bé Minh.”
Ông Tâm giải thích rằng con búp bê là vật dẫn, được yểm bùa để hút năng lượng sống của Minh. Nếu không phá bỏ lời nguyền, Minh sẽ ngày càng yếu đi và có thể không qua khỏi. Ông yêu cầu chị Lan mang con búp bê đến một ngôi chùa cổ ở ngoại ô để làm lễ hóa giải.
Trong lúc chuẩn bị, chị Lan phát hiện một chi tiết khiến chị chết lặng. Trong số những bức tranh Minh vẽ, có một bức không chỉ vẽ con búp bê mà còn vẽ một người phụ nữ đứng phía sau. Gương mặt người phụ nữ ấy… giống hệt mẹ ruột của chị Lan, người đã mất cách đây hơn 20 năm. Nhưng điều kỳ lạ là Minh chưa bao giờ gặp bà ngoại, và chị Lan cũng chưa từng kể về mẹ mình.
Chị Lan nhớ lại một câu chuyện mẹ chị từng kể, về một người chị em họ xa, tên Hương, người luôn ghen tị với gia đình chị. Hương từng thề sẽ trả thù vì cho rằng mẹ chị Lan đã cướp đi cơ hội của cô ta. Chị Lan chưa bao giờ tin những câu chuyện đó, nhưng giờ đây, mọi thứ dường như liên kết lại.
Tại ngôi chùa, ông Tâm làm lễ hóa giải. Con búp bê được đặt trong một vòng tròn muối, xung quanh là những ngọn nến đỏ. Khi ông Tâm bắt đầu niệm chú, không khí trở nên nặng nề. Chị Lan cảm thấy như có ai đang đứng sau lưng mình, thì thầm những lời không rõ nghĩa. Đột nhiên, con búp bê bốc cháy, dù không ai châm lửa. Từ trong ngọn lửa, một bóng dáng mờ ảo hiện lên, gương mặt giống hệt người phụ nữ trong bức tranh của Minh.
“Chị Hương…” chị Lan thì thầm, nước mắt lăn dài. Bóng dáng ấy gào lên một tiếng đầy đau đớn trước khi tan biến. Lễ hóa giải kết thúc, và con búp bê chỉ còn là đống tro tàn.
Sau buổi lễ, Minh dần hồi phục. Cô bé không còn nhắc đến con búp bê hay những cơn ác mộng nữa. Nhưng chị Lan biết, có những vết thương không bao giờ lành hẳn. Chị quyết định chuyển nhà, rời xa những ký ức đau buồn. Trước khi đi, chị đến thăm mộ mẹ mình, thầm cảm ơn bà vì đã che chở cho Minh từ cõi vô hình.
Trong căn nhà mới, Minh trở lại là cô bé vui vẻ như xưa. Một buổi tối, khi chị Lan đang đọc truyện cho Minh, cô bé bất ngờ hỏi: “Mẹ ơi, bà ngoại có yêu con không?”
Chị Lan mỉm cười, ôm con vào lòng. “Có chứ, con yêu. Bà ngoại luôn ở bên con, dù con không nhìn thấy.”
Và trong khoảnh khắc ấy, chị Lan cảm nhận được một làn gió nhẹ lùa qua, mang theo hơi ấm của tình yêu và sự bảo vệ, như thể mẹ chị vẫn đang dõi theo hai mẹ con từ một nơi xa xôi.
News
Tr//ời ơ//i, nghe nói đã có 2 người nh/ập vi/ện rồi …
Sáng 4/9, một vụ va chạm giao thông nghiêm trọng xảy ra trên đường Phan Văn Hớn (xã Bà Điểm, TPHCM) khiến hai người lớn tuổi bị thương nặng, phải nhập viện cấp cứu. Theo thông tin ban đầu, khoảng…
LỆNH KHẨN của Hà Nội sau vụ ch/á/y bãi xe “ch::ui” ở gầm cầu Vĩnh Tuy
Sau vụ cháy 500 xe máy dưới gầm cầu Vĩnh Tuy, Hà Nội yêu cầu rà soát, di dời toàn bộ bãi xe dưới gầm cầu, siết chặt an toàn hạ tầng giao thông. Vụ hỏa hoạn dưới gầm cầu…
B/í m/ật về chiếc áo dài đỏ khiến khán giả không rời mắt trên sóng VTV1, ẩ/n ý phía sau thì ra là …
(NLĐO) – Nhận lời mời thiết kế áo dài cho MC bản tin đặc biệt của kênh truyền hình VTV ngày 2-9, NTK Nguyễn Thơ Thơ nghĩ ngay đến hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng. Lễ mít tinh, Đấu…
Bảo Anh chính thức phản hồi trước ti/n đ/ồn “ch:en ch:ân” vào hô;n nhâ;n của Phạm Quỳnh Anh: Nói thẳng 2 điều
Sau nhiều năm, Bảo Anh bất ngờ có tâm thư dài làm rõ thái độ với Phạm Quỳnh Anh. Cách đây ít ngày, Phạm Quỳnh Anh đã có bài đăng dài thể hiện sự bức xúc khi 2 cô con gái bị…
Anh Lê Bảo Hân “b/ật m/í” về những cú máy “tuyệt đối điện ảnh” trên sóng VTV trong A80 năm nay: Không ng-ờ là á;/p lự//c lớn thế này
(NLĐO)- Nhà quay phim Lê Bảo Hân cho hay anh “chịu áp lực tinh thần kinh hoàng” khi quay những cú máy cắt qua khối xe tăng trong lễ diễu binh của Đại lễ A80. Nhà quay phim Lê Bảo…
Ngân hàng tìm g/ấp chủ nhân cọc tiền “khủ/ng” ở khe ATM chưa kịp lấy, liên hệ ngay
(NLĐO) – Sau khi phát hiện số tiền lớn này, ngay lập tức người dân đã mang đến công an xã để giao nộp, mong sớm tìm được chủ nhân. Chiều 3-9, Công an xã Vĩnh Hoàng, tỉnh Quảng Trị…
End of content
No more pages to load