Trời Hà Nội cuối thu, những cơn gió hành động quét qua dãy phố, kéo theo tiếng lá khô xào xạc. Tôi – Lâm, 28 tuổi – đang bận rộn chỉnh sửa bản vẽ ở phòng văn bản thì điện thoại rung lên. Màn hình hiển thị chữ Mẹ.
Tôi nhấn nghe, giọng mẹ vang lên, chậm chậm và có gì đó như nghèn kiệt:
“Lâm… con về nhà một chuyến. Mẹ có thứ này… chỉ con mới được giữ.”
Tôi khựng lại. Mẹ tôi không phải là người hay sử dụng những câu nói “phản đối” như thế.
Khi tôi về đến nhà, bà đang ngồi ở bàn ăn, trước mặt là một chùm chìa khóa cũ kỹ, hoen nhỏ. Không nói gì, bà cầm lấy bàn tay tôi, chùm vào, ánh mắt sâu thẳm:
“Ngôi nhà ở cuối hẻm số 5, con nhớ không? Căn nhà của ông bà nội… Mẹ chưa bảo giờ bán. Đến đó, một mình.”
Tôi nhìn cụm khóa, nhận ngay. Đó là chìa khóa căn nhà cũ – nơi tôi đã sống suốt 18 năm đầu đời, trước khi gia đình chuyển đi vì một lý do mà tôi luôn né tránh.
Căn nhà nằm ở cuối một con hẻm nhỏ ở khu phố cũ. Khi tôi đến, trời đã xẩm tối, ánh đèn vàng đường vàng hắt lên những mảng tường sương mù. Lớp sơn bạc màu, cửa gỗ mục, dây leo cung chịt.
Ngày xưa, nơi đây từng rộn rã tiếng cười của gia đình tôi và… tiếng đàn của ba. Ông mất vào đúng sinh nhật tôi năm 18 tuổi, trong một dịch vụ tai nạn giao thông. Hôm nay, anh đang trên đường về mua chiếc bánh sinh nhật mà tôi vô tâm nhắn tin Đòi cho bằng được.
Mẹ khóa nhà ngay sau đám tang và không bao giờ nhắc lại. Tôi cũng chưa từng quay về.
Ổ khóa yêu cầu một giải pháp khắc phục khi tôi truy cập. Cánh cửa nặng nề mở ra, mùi gỗ cũ và hương hoa là quen thuộc thuộc về mùa ra, tạo ra thời điểm tôi đột kích.
Tôi bước qua phòng khách phủ bụi, đi thẳng hành lang, đến căn hộ cuối cùng bên trái – phòng của tôi hồi nhỏ.
Cánh cửa rít khi mở ra… và tôi đứng yên.
Mọi thứ vẫn y nguyên: bàn học kê cạnh cửa sổ, giá sách đầy đủ, góc nghiêng góc phơ. Nhưng thứ khiến tôi nổi da gà là… trên giường có vết loét như ai vừa. Chiếc chăn còn hơi ấm.
Tôi đưa tay vào gối – hơi ấm rõ ràng, không thể nhầm lẫn. Căn nhà này bị bỏ hoang 10 năm, làm sao lại có chuyện này?
Một cơn gió lùa qua, cuốn tờ giấy từ dưới gối rơi xuống sàn. Tôi thư giãn và thời gian liên tục giảm.
“Con trai, nếu con đọc được lá thư này, nghĩa là con đã về. Ba vẫn luôn ở đây, chờ con…”
Nét chữ chạy nhưng quen thuộc – của ba tôi.
Tôi bật đèn điện, quan sát căn hộ. Trên bàn học có một ly trà còn âm ấm, tỏa mùi hoa lài. Chiếc đồng hồ treo tường đã dừng ở 8:15 – đúng giờ ba mất.
Ký ức mùa về. Ba tôi – ông Minh – là người hiền lành, trầm tính, yêu âm nhạc. Mỗi tối, ông ngồi đàn guitar cho tôi nghe, kể chuyện tuổi thơ.
hôm nay sinh nhật 18 tuổi, tôi cãi nhau với ông chỉ vì một chiếc bánh. Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy ông.
Tôi ngồi xuống giường, mở tiếp lá thư:
“Ba không vô địch con. Ngày con rời đi, ba vẫn ở đây. Mỗi đêm, ba ngồi bên giường nhìn con ngủ trong giấc mơ. Căn phòng này chưa bao giờ lạnh, vì tình thương của ba chưa bao giờ tắt.”
Làm tôi cảm thấy một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai. Quay lại – có ai. Nhưng tiếng đàn guitar khe khẽ vang lên từ đâu đó, giai điệu quen thuộc mà ba từng đàn.
Tôi lần theo cộng đồng, ra phòng khách. Trên bàn, cây guitar cũ của ba đang rung nhẹ.
Một giọng nói vang lên, xa xăm nhưng rõ ràng:
“Lâm… con đã lớn rồi.”
Bóng một người đàn ông hiện tiến ở ghế sofa – ánh mắt hiền từ, nụ cười quen thuộc. Ba tôi. Ông mặc Chiếc áo hôm sơ mi xanh nhạt, y như ấy.
Tôi Sản thôi:
“Ba… con xin lỗi. Nếu hôm nay con không ích kỷ…”
Ông lắc đầu:
“Con không có lỗi. Tai nạn là điều không ai muốn. Ba chỉ sợ con mang theo gánh nặng này mãi.”
Tôi òa khóc. Hơi ấm từ ba làn sang tôi, giống phun những đêm xưa ông bồi bồi cho tôi.
Ba lảm nhảm:
“Giờ con đã đủ mạnh. Ba phải đi rồi.”
Tôi hoảng hốt:
“Không! Còn nhiều điều chưa đáp ứng…”
Ba trả lời, tặng tôi một hộp gỗ nhỏ:
“Trong này có tất cả những lá thư ba viết cho suốt 10 năm qua. Mẹ con giữ chìa khóa vì muốn tự động tìm đến khi có sẵn.”
Tôi mở hộp – bên trong là 10 phong thư, mỗi lá ghi năm một, từ 2014 đến 2024. Lá cuối cùng chỉ viết:
“Hôm nay, con đã quay lại. Ba yên tâm rồi.”
Hơi ấm tăng dần. Bóng ba mờ đi, chỉ còn mùi hoa là phản phảng.
Tôi bước ra, thấy mẹ ở đầu hẻm. Bà nhìn tôi, mắt đỏ hoe:
“Con gặp ba rồi phải không?”
Tôi nhấn nút, nhấn nút khóa. Lần đầu tiên sau mười năm, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm. Tôi biết, căn hộ của anh ấy đã giữ hơi ấm cho đến ngày tôi đủ khả năng đảm bảo trở về.
Và hôm nay, tôi đã trở về.
News
Tr//ời ơ//i, nghe nói đã có 2 người nh/ập vi/ện rồi …
Sáng 4/9, một vụ va chạm giao thông nghiêm trọng xảy ra trên đường Phan Văn Hớn (xã Bà Điểm, TPHCM) khiến hai người lớn tuổi bị thương nặng, phải nhập viện cấp cứu. Theo thông tin ban đầu, khoảng…
LỆNH KHẨN của Hà Nội sau vụ ch/á/y bãi xe “ch::ui” ở gầm cầu Vĩnh Tuy
Sau vụ cháy 500 xe máy dưới gầm cầu Vĩnh Tuy, Hà Nội yêu cầu rà soát, di dời toàn bộ bãi xe dưới gầm cầu, siết chặt an toàn hạ tầng giao thông. Vụ hỏa hoạn dưới gầm cầu…
B/í m/ật về chiếc áo dài đỏ khiến khán giả không rời mắt trên sóng VTV1, ẩ/n ý phía sau thì ra là …
(NLĐO) – Nhận lời mời thiết kế áo dài cho MC bản tin đặc biệt của kênh truyền hình VTV ngày 2-9, NTK Nguyễn Thơ Thơ nghĩ ngay đến hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng. Lễ mít tinh, Đấu…
Bảo Anh chính thức phản hồi trước ti/n đ/ồn “ch:en ch:ân” vào hô;n nhâ;n của Phạm Quỳnh Anh: Nói thẳng 2 điều
Sau nhiều năm, Bảo Anh bất ngờ có tâm thư dài làm rõ thái độ với Phạm Quỳnh Anh. Cách đây ít ngày, Phạm Quỳnh Anh đã có bài đăng dài thể hiện sự bức xúc khi 2 cô con gái bị…
Anh Lê Bảo Hân “b/ật m/í” về những cú máy “tuyệt đối điện ảnh” trên sóng VTV trong A80 năm nay: Không ng-ờ là á;/p lự//c lớn thế này
(NLĐO)- Nhà quay phim Lê Bảo Hân cho hay anh “chịu áp lực tinh thần kinh hoàng” khi quay những cú máy cắt qua khối xe tăng trong lễ diễu binh của Đại lễ A80. Nhà quay phim Lê Bảo…
Ngân hàng tìm g/ấp chủ nhân cọc tiền “khủ/ng” ở khe ATM chưa kịp lấy, liên hệ ngay
(NLĐO) – Sau khi phát hiện số tiền lớn này, ngay lập tức người dân đã mang đến công an xã để giao nộp, mong sớm tìm được chủ nhân. Chiều 3-9, Công an xã Vĩnh Hoàng, tỉnh Quảng Trị…
End of content
No more pages to load