×
×

Ngày bố chồng quadoi, anh cả nói tiền lương của ông bao năm do vợ chồng tôi giữ, thế nên công việc m:a ch:ay hết hơn 100 triệu chúng tôi sẽ lo tất

Tôi là Đào, 32 tuổi, sống cùng chồng – Sâm – trong một căn nhà nhỏ ở ngoại ô thành phố. Chúng tôi cưới nhau được năm năm, và suốt thời gian đó, bố chồng tôi là người gần gũi nhất với hai vợ chồng. Ông cụ hiền lành, sống đơn giản, lương hưu hơn chục triệu mỗi tháng đều đưa hết cho chúng tôi, bảo rằng: “Bố già rồi, chẳng cần gì, hai đứa giữ lấy mà lo cho tương lai.” Sâm là con út, nên bố chồng thương anh nhất, thường xuyên nhắc: “Đào, con chăm sóc thằng Sâm cho tốt, nó hiền nhưng đôi khi không biết nghĩ.” Tôi gật đầu, nghĩ rằng mình may mắn khi có bố chồng tâm lý và một người chồng yêu thương. Nhưng tôi đã lầm. Mâu thuẫn giữa tôi và Sâm không phải bùng nổ từ những trận cãi vã ầm ĩ, mà từ những bí mật âm thầm, chỉ lộ ra khi tro tàn của bố chồng nguội lạnh.

Bố chồng tôi mất đột ngột vì một cơn đau tim. Tang lễ được tổ chức gấp rút, và tôi đứng ra lo liệu mọi thứ: từ quan tài, hoa, đến thuê nhà tang lễ. Tổng chi phí lên đến 100 triệu – con số không nhỏ với chúng tôi, vì Sâm chỉ làm công nhân xây dựng, còn tôi là nhân viên kế toán với mức lương đủ sống. Tôi nghĩ rằng anh em trong nhà sẽ cùng góp tiền, như cách họ vẫn làm khi bố còn sống. Nhưng ngay trong đêm tổ chức tang lễ, cả ba người anh chị của Sâm – anh cả Tùng, chị hai Lan, và chị ba Hạnh – kéo nhau vào phòng khách, ngồi trước bàn thờ bố, và bắt đầu cuộc họp gia đình mà tôi không bao giờ quên.

Anh Tùng lên tiếng đầu tiên, giọng lạnh lùng: “Đào, Sâm, hai đứa lo hết tiền đám đi. Bố lúc sống đưa hết lương hưu cho hai đứa, giờ bố mất, hai đứa phải có trách nhiệm chứ.” Chị Lan tiếp lời: “Đúng đấy, lương hưu của bố cao thế, tháng nào cũng hơn chục triệu, tụi em giữ hết thì giờ phải trả lại chứ.” Tôi sững sờ, nhìn sang Sâm, chờ anh lên tiếng. Nhưng Sâm cúi đầu, im lặng, chỉ gật nhẹ như đồng ý. Tôi cố giữ bình tĩnh: “Anh chị ơi, lương hưu của bố tụi em dùng để lo cho ông, mua thuốc, đưa ông đi khám bệnh, sửa nhà… Chẳng dư đồng nào cả.” Chị Hạnh cười khẩy: “Đào, em đừng kể khổ. Ai chẳng biết hai đứa ở với bố, chắc chắn phải có khoản tiết kiệm. Giờ anh chị ở quê, khó khăn lắm, tụi em lo đi.”

Mâu thuẫn bùng lên trong tôi. Tôi không phải người keo kiệt, nhưng sự vô lý này khiến tôi nghẹt thở. “Vậy anh chị không góp đồng nào sao? Đây là tang lễ của bố, không phải của riêng tụi em!” Tôi gần như hét lên. Anh Tùng đứng dậy, lạnh lùng: “Nếu em không lo được, thì để bố nằm đó. Anh chị không có tiền.” Cả ba người thu dọn đồ đạc, rời khỏi nhà ngay trong đêm, ra nhà nghỉ ngủ, rồi sáng hôm sau về quê luôn, để lại khoản nợ 100 triệu cho chúng tôi. Sâm vẫn không nói gì, chỉ thở dài: “Thôi, em à, mình lo đi, đừng để bố bị mang tiếng.” Tôi nuốt nước mắt, vay mượn khắp nơi để trả nợ, nhưng lòng tôi đã rạn nứt. Tại sao Sâm không đứng lên bảo vệ vợ? Tại sao anh để tôi gánh chịu mọi thứ?

Những ngày sau tang lễ, tôi và Sâm sống trong im lặng. Anh đi làm cả ngày, về nhà chỉ ăn cơm rồi đi ngủ. Tôi cố gắng quên đi, nghĩ rằng thời gian sẽ hàn gắn. Rồi đến ngày cúng 49 ngày của bố, tôi cùng Sâm dọn dẹp quần áo cũ của ông để đem đi đốt, theo phong tục. Khi mở tủ quần áo, tôi thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ, khóa chặt, giấu dưới đống áo. Tò mò, tôi nhờ Sâm mở ra. Bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm, đứng tên Sâm, với số tiền 500 triệu đồng, cùng một lá thư tay của bố.

Tôi run rẩy đọc lá thư. Bố viết rằng ông biết các con lớn không đáng tin, nên đã bí mật để lại khoản tiền này cho Sâm, với điều kiện chỉ được rút khi ông qua đời. “Sâm, con là đứa bố tin nhất. Dùng số tiền này để lo cho vợ con, đừng để Đào khổ. Anh chị con chỉ biết tiền, đừng để chúng lợi dụng.” Tôi nhìn Sâm, chờ đợi một lời giải thích. Nhưng anh lảng tránh ánh mắt tôi, ấp úng: “Anh… anh định nói với em sau.” Lòng tôi lạnh toát. Hóa ra, Sâm đã biết về khoản tiền này từ lâu, nhưng giấu tôi. Anh để tôi chạy vạy vay nợ 100 triệu, để tôi chịu đựng sự sỉ nhục từ anh chị, chỉ vì anh không muốn chia sẻ số tiền ấy.

Mâu thuẫn giữa tôi và Sâm bùng nổ. Tôi hét lên: “Anh biết bố để lại tiền, mà anh để em gánh nợ một mình? Anh coi em là gì? Người hầu của nhà anh sao?” Sâm cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng câu nói của anh khiến tôi chết lặng: “Đào, tiền này là của anh, bố cho anh, không phải cho em. Em muốn gì, cứ lo đám tang đi, đừng đòi hỏi.” Tôi sững sờ. Tiền của anh? Vậy tôi, người đã chăm sóc bố, lo toan mọi thứ, là gì trong mắt anh? Tôi không cãi nữa. Tôi lặng lẽ thu dọn đồ đạc, viết đơn ly hôn, và rời khỏi nhà ngay tối hôm đó.

Nhưng bất ngờ đến vào sáng hôm sau, khi tôi nhận được cuộc gọi từ ngân hàng. Hóa ra, cuốn sổ tiết kiệm ấy không phải đứng tên Sâm, mà là tên tôi. Bố chồng, trong những ngày cuối đời, đã bí mật đổi tên người thụ hưởng, vì ông biết Sâm không đáng tin. Lá thư kia là giả, do chính Sâm viết, nhằm đánh lừa tôi để anh ta giữ số tiền. Nhưng điều kinh khủng hơn là: Sâm đã cố rút tiền trước đó, và khi không rút được, anh ta lên kế hoạch ép tôi trả nợ đám tang, hy vọng tôi sẽ bỏ cuộc và để anh ta toàn quyền quyết định tài sản. Anh chị của Sâm cũng biết kế hoạch này, và cả nhà đã hợp sức để đẩy tôi vào thế kẹt.

Tôi không khóc. Tôi cầm cuốn sổ tiết kiệm, mỉm cười. Bố chồng đã nhìn thấu tất cả, và ông bảo vệ tôi, dù ông không còn nữa. Tôi dùng số tiền ấy để trả nợ, mua một căn hộ nhỏ, và bắt đầu lại cuộc sống. Sâm đến cầu xin tôi quay lại, nhưng tôi chỉ nói: “Anh đã chọn tiền thay vì tôi. Giờ thì sống với lựa chọn đó đi.” Anh em nhà Sâm sau đó quay ra cãi nhau vì số tiền không có thật, và gia đình họ tan vỡ trong sự nghi kỵ.

Câu chuyện này không chỉ là về mâu thuẫn giữa tôi và Sâm, mà là về lòng tin bị phản bội. Twist lớn nhất không phải số tiền, mà là cách tôi nhận ra mình mạnh mẽ hơn tôi nghĩ. Dưới ánh tro tàn của bố chồng, tôi tìm thấy ánh sáng cho chính mình.

Related Posts

Our Privacy policy

https://quangnam247.com - © 2025 News