Trước khi đi công tác, trong lòng tôi cứ canh cánh mãi. Bởi dạo gần đây, tôi thấy chồng mình hay để mắt đến cô ô sin trẻ mới vào làm. Ánh mắt lén lút, những lần gượng gạo khi tôi bất ngờ xuất hiện… tất cả khiến tôi chẳng yên lòng.
Ngày xách vali đi, tôi cúi xuống dặn thằng bé 7 tuổi:
– “Nếu mấy ngày mẹ vắng nhà, con có thấy bố đi vào phòng cô giúp việc thì phải gọi cho mẹ ngay, nhớ chưa?”
Thằng bé gật đầu ngoan ngoãn.
Suốt cả tuần, điện thoại không có cuộc gọi bất thường nào. Tôi thở phào, nghĩ chắc mình đa nghi quá. Nhưng vừa về tới nhà, chưa kịp thả lỏng thì thằng bé lon ton chạy ra thì thầm:
– “Mẹ ơi, bố không vào phòng cô ô sin đâu… bố vào phòng tắm cơ. Mẹ ra xem đi.”
Cả người tôi lạnh toát, tim đập loạn xạ. Tôi vội lao về phía nhà tắm, cánh cửa khép hờ. Tôi run tay đẩy mạnh một cái.
Và rồi… cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết đứng. Trong làn hơi nước mờ mịt, chồng tôi đang cởi trần, nhưng không phải một mình. Ngay bên cạnh, không phải cô ô sin, mà lại chính là… mẹ chồng tôi, đang run rẩy quấn vội chiếc khăn tắm!
Cả hai người quay ra, mặt trắng bệch, ánh mắt kinh hoàng như vừa bị bắt quả tang điều cấm kỵ nhất.
Cả căn nhà như nổ tung trong đầu tôi. Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng mình hét lên nghẹn ngào:
– “Trời ơi… đây là cái gì vậy???”
👉 Bạn có muốn tôi viết tiếp phần sau — khi sự thật động trời được hé lộ, rằng chuyện trong phòng tắm không phải như những gì mắt tôi thấy — để cú twist còn dữ dội hơn không?
You said:
viết dài hơn cú twist mạnh hơn, hấp dẫn hơn
ChatGPT said:
Ok, tôi sẽ viết lại bản này dài hơn, dẫn dắt chậm rãi hơn và cú twist mạnh hơn, để bạn đọc phải “đứng hình” và tò mò tiếp theo nhé:
Trước khi đi công tác, tôi đã linh cảm chẳng lành. Cô ô sin trẻ mới đến, hiền lành thật đấy nhưng ánh mắt chồng tôi dạo gần đây cứ lấp lửng, tránh né mỗi lần tôi xuất hiện. Trong lòng tôi như có ngọn lửa âm ỉ, muốn tin chồng, nhưng nỗi nghi ngờ cứ ngày một lớn dần.
Xếp đồ vào vali, tôi cúi xuống dặn con trai:
– “Con ở nhà phải ngoan, nhớ lời mẹ dặn. Nếu thấy bố vào phòng chị ô sin thì gọi ngay cho mẹ, nghe chưa?”
Thằng bé tròn mắt ngơ ngác, nhưng vẫn gật đầu lia lịa:
– “Vâng, con nhớ rồi!”
Cả tuần công tác, điện thoại tôi không hề đổ chuông. Tôi tự nhủ: “Có lẽ mình đa nghi quá, anh ấy vẫn là người chồng tử tế thôi.” Lòng cũng tạm yên.
Thế nhưng vừa về đến nhà, tôi chưa kịp cởi giày thì con trai chạy lại, thì thầm vào tai:
– “Mẹ ơi, bố không vào phòng chị ô sin đâu… bố toàn vào phòng tắm cơ, đêm nào cũng thế.”
Tim tôi thắt lại, mặt tái mét. Tôi lao thẳng lên tầng, cửa phòng tắm khép hờ. Từng hơi nước trắng đục phả ra ngoài, kèm theo tiếng loạt xoạt mơ hồ. Tôi run bắn cả người, tay cứng ngắc đẩy cửa ra.
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng: chồng tôi đứng đó, trần trụi, ướt sũng. Nhưng kề sát bên anh ta… lại là mẹ chồng tôi, trên người chỉ quấn vội một chiếc khăn tắm!
Tôi hét lên thất thanh:
– “Trời ơi, các người đang làm cái gì thế này?”
Cả hai giật bắn, mặt cắt không còn giọt máu. Tôi sụp ngã xuống nền, đầu óc quay cuồng, tim như bị bóp nghẹt.
Nhưng ngay lúc tôi còn chưa kịp lấy lại hơi thở, mẹ chồng run rẩy bước đến, nắm tay tôi, vừa khóc vừa lắp bắp:
– “Con ơi, không phải như con nghĩ… Chính mẹ… mẹ bị ung thư, bác sĩ bảo còn ít thời gian. Bao nhiêu tháng nay, mẹ nhờ thằng T. (tên chồng tôi) giấu con, đêm nào cũng đưa mẹ vào phòng tắm lau rửa, bôi thuốc cho mẹ, vì… vì mẹ không muốn con dâu biết rồi phải chăm sóc một bà già bệnh tật, lại còn xấu hổ…”
Tôi sững sờ, nước mắt trào ra, bàn tay run run bấu chặt lấy cánh cửa. Cả cơ thể như rã rời, cảm giác hối hận, hoang mang, thương xót cuộn trào đến nghẹn thở.
Trong lúc tôi còn chưa kịp định thần, mẹ chồng đột nhiên khuỵu xuống, gương mặt tái nhợt, thều thào thêm một câu khiến tôi ngã quỵ hẳn:
– “Còn… một bí mật nữa, mai con sẽ nhận được giấy báo… thằng T. chính là người đứng tên toàn bộ tài sản của mẹ từ trước đến giờ… mẹ không còn ai ngoài các con…”
Căn phòng tắm im phăng phắc. Tiếng nước chảy róc rách như tiếng dao cứa vào tim. Tôi ôm mặt gào khóc, còn chồng thì đứng chết trân, không biết nên đỡ mẹ hay giải thích với tôi trước…