Chồng tôi bất ngờ lâm bệnh nặng, từ một người đàn ông khỏe mạnh, trụ cột trong nhà, giờ đây nằm liệt trên giường bệnh. Tôi gác lại hết công việc, ngày đêm túc trực, từng bát cháo, từng viên thuốc đều tự tay chăm sóc. Tôi nghĩ, trong lúc hoạn nạn mới thấy tình nghĩa vợ chồng bền chặt đến đâu.
Nhưng rồi một buổi chiều, khi tôi vừa mang cháo từ bếp lên phòng bệnh, bước đến gần cửa thì nghe thấy tiếng chồng khàn đục, yếu ớt:
– Mẹ… sau này… nếu con có mệnh hệ gì… thì toàn bộ tài sản cứ để lại cho thằng bé… Đừng đưa cho cô ta… cô ta mà có tiền sẽ đem đi lo cho thằng chồng mới thôi…
Tôi chết lặng. Đôi chân như bị đóng chặt xuống nền nhà lạnh buốt. Tôi nghe rõ mồn một từng lời, mà cứ ngỡ như ai đó đang cầm dao đâm vào tim mình. Người tôi hết lòng chăm sóc, hy sinh cả tuổi xuân, giờ lại nghi ngờ và dè bỉu mình đến thế ư?
Mẹ chồng tôi ngồi bên giường, lặng im một lúc rồi thở dài:
– Con lo xa quá. Nó vẫn đang ở đây chăm con ngày đêm đấy thôi.
Chồng tôi cố gượng cười, nhưng giọng vẫn sắc lạnh:
– Mẹ không hiểu đâu. Phụ nữ… dễ thay lòng lắm.
Tôi run rẩy làm rơi cả khay cháo xuống nền. Âm thanh chát chúa khiến cả hai quay ra nhìn. Chồng tôi giật mình, còn mẹ chồng cúi mặt ngượng ngùng. Tôi không khóc, chỉ đứng đó, bàn tay run run, nhìn anh thật lâu rồi nói khẽ:
– Thì ra… trong mắt anh, tôi chỉ là kẻ chực chờ bỏ đi.
Nói xong, tôi quay lưng đi thẳng, mặc cho tiếng gọi yếu ớt vang lên phía sau. Trong tôi bỗng dấy lên một cơn giận dữ, một nỗi uất nghẹn: Cả những năm tháng hi sinh, yêu thương của tôi, cuối cùng lại bị quy thành một sự nghi ngờ cay độc.
Tôi đứng giữa hiên, gió chiều lồng lộng, lòng dằn vặt: “Mình nên ở lại tiếp tục chăm sóc hay buông tay để mặc anh và gia đình anh tự xoay xở?”.
Và đúng lúc ấy, tiếng khóc nức nở của con trai tôi vang lên từ trong phòng…
Tiếng khóc của con trai vang lên khiến tim tôi thắt lại. Tôi quay vào, thấy thằng bé ôm chặt lấy bố nó, đôi mắt đỏ hoe:
– Bố ơi, sao bố lại nói mẹ như thế? Mẹ chăm bố từng chút một, mẹ còn bỏ cả việc cơ mà…
Chồng tôi sững sờ, ánh mắt thoáng chút bối rối. Tôi cắn chặt môi, ôm lấy con trai, giọng run run:
– Con à, thôi, đừng trách bố. Người ta nghĩ sao thì mình chịu vậy.
Tôi bế con về phòng riêng, lòng đau như cắt. Đêm hôm đó, tôi nằm bên con, không chợp mắt được. Trong đầu cứ vang vọng lại những lời chồng nói với mẹ chồng: “Đưa cho cô ta là cô ta đem hết cho chồng mới đó…”. Câu chữ sắc như dao, cứa từng nhát vào lòng tự trọng.
Ngày hôm sau, tôi không còn tất bật nấu nướng, thuốc thang như mọi hôm. Tôi chỉ làm những việc cần thiết cho con. Cả nhà lập tức nhận ra sự thay đổi, mẹ chồng nhìn tôi đầy ái ngại, còn chồng thì hối hận nhưng lại không dám mở lời.
Đến buổi chiều, anh yếu ớt gọi tôi:
– Em… lại đây… anh muốn nói chuyện.
Tôi đứng xa, đáp gọn lỏn:
– Anh nghỉ ngơi đi, giữ sức cho con.
Anh khẽ thở dài, nước mắt chảy nơi khóe mắt. Cả đời tôi chưa từng thấy người đàn ông ấy khóc. Anh đưa tay ra, giọng nghẹn lại:
– Anh… xin lỗi. Anh sợ… sợ mất tất cả, nên mới… nói ra những lời ngu ngốc đó.
Tim tôi rung lên một thoáng, nhưng rồi lại dập tắt ngay. Tôi nhìn anh, ánh mắt lạnh lẽo:
– Anh sợ mất tài sản, còn tôi… tôi đã mất niềm tin. Cái nào nặng hơn?
Phòng bệnh chìm vào khoảng lặng nặng nề. Mẹ chồng ngồi bên, hai hàng nước mắt rơi lả chả. Bà run run nắm lấy tay tôi:
– Con ơi, đừng bỏ nó. Nó nói thế vì lo lắng quá thôi…
Tôi quay đi, ôm con trai vào lòng. Trong mắt thằng bé ánh lên sự hoảng sợ, nó sợ gia đình tan vỡ. Tôi vuốt tóc con, lòng giằng xé dữ dội.
Giữa một bên là lòng tự trọng bị tổn thương nặng nề, một bên là đứa con thơ cần mái ấm… tôi biết mình sắp phải lựa chọn một con đường không dễ dàng.
Tôi im lặng suốt nhiều ngày sau đó. Chăm con, dọn dẹp, làm những việc tối thiểu – còn lại tôi để mặc chồng cho mẹ chồng lo liệu. Anh nhiều lần cất tiếng gọi, muốn giải thích, nhưng tôi chỉ đáp lại bằng sự lạnh lùng.
Một buổi tối, khi con đã ngủ, tôi xếp vài bộ quần áo vào vali. Mẹ chồng thấy, hốt hoảng nắm lấy tay tôi:
– Con định đi đâu? Đừng bỏ nó lúc này, nó không chịu nổi đâu…
Tôi nghẹn ngào nhưng giọng vẫn cứng rắn:
– Mẹ ạ, người ta đã không còn tin con, thì con ở lại khác nào kẻ dư thừa? Con đi… để giữ chút lòng tự trọng cho mình.
Nói rồi, tôi kéo vali ra cửa. Nhưng khi tay vừa chạm vào nắm cửa, giọng chồng bỗng vang lên phía sau, yếu ớt nhưng rền rĩ như một tiếng gào:
– Em ơi, đừng đi! Anh sai rồi… Anh không cần tài sản gì cả, anh chỉ cần em ở lại thôi…
Tôi quay lại, thấy anh run rẩy cố ngồi dậy khỏi giường, dây truyền dịch văng cả ra, máu loang đỏ trên ga trắng. Mẹ chồng hét lên:
– Trời ơi, con ơi!
Tôi hoảng loạn buông vali, lao đến đỡ anh. Anh nắm chặt tay tôi, đôi mắt đầy sợ hãi:
– Anh nói dại… em đừng bỏ anh… Anh sợ mất em hơn bất cứ thứ gì…
Tôi òa khóc, nước mắt rơi xuống đôi bàn tay gầy guộc của anh. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra: con người ta khi đối diện với cái chết, mới hiểu thứ gì quan trọng nhất.
Tôi gục đầu vào ngực anh, vừa khóc vừa nói:
– Anh còn sống, thì tôi còn ở lại. Nhưng nếu còn một lần nữa anh nghi ngờ tình nghĩa vợ chồng này… thì không chỉ anh mất tôi, mà cả con cũng sẽ mất mẹ.
Anh run lên từng hồi, siết tay tôi thật chặt, như sợ buông ra là mất hẳn. Mẹ chồng đứng lặng, nước mắt chảy dài.
Căn phòng bệnh hôm ấy, ngập tràn trong tiếng khóc nghẹn, vừa đau đớn vừa như một lời hứa muộn màng.