×
×

Người chồng đầu tiên của cô Giao và con trai nói gì về việc cho cô Giao QUAY LẠI với chú Minh? Đã có thông tin mới nhất

LÝ DO CHÚ MINH THƯƠNG CÔ GIAO SUỐT 10 NĂM QUA ❤

“Tôi thương bả từ một câu chuyện tainan.” – ông Ba Minh ngồi ở bến đò Cù Lao Tây (Đồng Tháp), giọng run run, mắt hoe đỏ, nhớ lại chặng đường đã qua.

Ngày đó, bà Giao vừa mất đứa con gái thứ ba trong hành trình tháo chạy khỏi người chồng hay say rượu. Bà trốn vào Sài Gòn làm thuê, gánh vữa, trộn bê tông. Ông thì làm thợ hồ. Họ chỉ là hai phận người tha phương, tri kỷ chứ chưa chút tình cảm.

Một buổi chiều gần 5 giờ, ông sụp chân, ngã từ giàn giáo, đầu gối đập mạnh vô thanh đà. Bà cùng mấy người thợ vội vàng đưa ông vào Bệnh viện Đồng Nai. Bác sĩ băng bó, nói phải mổ, hết 15 triệu. Ông cười buồn: “Nghe thôi đã muốn xỉu, nghĩ bụng chắc tiêu đời rồi”.

Anh em thợ bàn nhau, tính đẩy ông trên xe lăn trốn viện. Nhưng còn kẹt chiếc xe máy trong bãi, không lấy được thì lộ. Lúc ấy, bà Giao khom lưng, cõng nguyên thân xác nặng trịch của ông một đoạn đường dài. Ông nhớ như in: “Thân tôi đâu có nhẹ, mà bả vẫn gánh, mồ hôi nhỏ giọt ướt áo. Tới cổng, gặp bảo vệ, bả nói thiệt: “Ảnh hết tiền mổ, tính về quê.” Người ta gật đầu cho lấy xe. Bả chở tôi về nhà trọ. Bữa đó, tôi rưng rưng, thấy mình mắc nợ bả rồi”.

Sau này, bà sợ ở Sài Gòn chồng tìm tới, nên xin theo ông về Đồng Tháp trị bệnh. Cả hai đón xe đò, vô Bệnh viện Hữu Nghị Cao Lãnh. Nhưng huyết áp ông lên cao, bác sĩ không dám mổ. Cuối cùng, bà cùng ông lại đón xe về cù lao, tìm lá thuốc nam bó từng ngày. Ông trầm ngâm: “Cái giò giờ đi cà nhắc, nhưng còn thở, còn sống, không nằm lại công trình là nhờ bả hết”.

Từ một lần cõng nhau thoát nạn, hai người nương tựa suốt hơn mười năm. Ông chở bà rong ruổi bán vé số, bà dựa vào vai ông mà sống. Nghèo khó, nhưng đầy nghĩa tình.

Rồi một ngày, bà Giao nhờ tôi đăng tin tìm con. Bài viết lan đi, nối lại sợi dây máu thịt đã đứt gần 29 năm. Người đàn bà Nghệ An từng ôm con tháo chạy, cuối cùng cũng tìm lại được chồng con. Ngày đoàn tụ, người ta rưng rưng. Còn ông Ba Minh – người từng được bà cõng qua cơn hiểm nghèo – chỉ lặng lẽ ngồi bên bến sông, buông tay.

Có người tìm được mái nhà. Có người mang ơn một đời. Và có người… ngồi lại với bến đò, chờ chuyến đò không hẹn ngày về.

Ông Ba Minh mượn 320 ngàn, mua hai con gà thả vườn. Ông lựa kỹ, con gà tơ cỡ hơn ký, chắc thịt, tính bụng làm mâm cơm đãi các con của bà Giao trong ngày gặp lại.

“Một con nấu cháo, một con hấp bóp gỏi, cho tụi nhỏ biết đặc sản gỏi gà miền Tây,” ông cười hiền, hai bàn tay khum khum diễn tả cách bày mâm.

Hai con gà được ông nhốt kỹ trong góc bếp, chờ giờ con cái bà Giao tới. Nhưng chưa kịp bày mâm, bà đã theo con lên chuyến đò rời cù lao. Tối đó, tiếng gà gáy làm lòng ông thắt lại. Ông bế từng con mang trả cho chủ vườn. Gà chưa đãi, các con đã đi. Người thương mười năm cũng đi theo.

Câu chuyện của ông Ba Minh gói gọn cả một đoạn đời bà Giao.

Hơn 29 năm trước, ở Quỳnh Bảng, Quỳnh Lưu, Nghệ An, bà sống trong những cơn say triền miên của chồng. Roi vọt, đổ vỡ, có lần đánh đến bong cả khớp tay. Nhiều đêm, bà phải chạy ra rừng cao su nằm co ro giữa gió lạnh để tránh đòn.

Không chịu nổi, bà lên kế hoạch cùng bốn đứa con tháo chạy. Nhưng sáng hôm đó, đứa con lớn đi làm, hai đứa nhỏ đi chơi mất hút. Bà chỉ kịp đón đứa con thứ ba rồi hoảng loạn bỏ đi. Chuyến xe vào Nam chưa được bao lâu thì kẻ trộm lấy sạch quần áo và tiền bạc.

Hai mẹ con sống cảnh ngủ bờ ngủ bụi, xin cơm người lạ. Một sáng tỉnh dậy, bà chết lặng khi đứa con gái cũng biến mất. Bà khóc cạn, tự nhủ đời này không còn mặt mũi quay về quê.

Bà dạt vào Sài Gòn, xin làm phụ hồ, rồi sống với một người đàn ông quê Trà Vinh. Tưởng được nương tựa, nhưng những trận đòn còn cay nghiệt hơn. Ông Ba Minh, người cùng dãy trọ, thấy cảnh bầm dập không chịu nổi. Một sáng, ông nói: “Hay bà dọn qua công trình tôi ở, chứ nhìn hoài chịu không nổi.”

Câu nói ấy khiến bà quyết định rời đi. Từ đó, họ sống với nhau, cùng đi bán vé số, rồi về cù lao Tây nương nhau qua ngày.

Rồi một ngày, câu chuyện bà thất lạc con được tôi chia sẻ. Chỉ một ngày sau, anh Yên – con trai cả – tình cờ xem được. Nhìn thoáng qua ánh mắt, anh nhận ra ngay: “Mắt mẹ lúc nào cũng đượm buồn. Dù 29 năm rồi, tôi vẫn nhận ra.”

Ngày đoàn tụ, bà Giao run rẩy ôm lấy con trai đã thành người đàn ông ngoài 40. Phía sau chiếc ghế xếp, ông Ba Minh ngồi lặng lẽ, đôi mắt chia làm hai nửa: một nửa ươn ướt vì mừng cho người thương tìm được con, nửa còn lại buồn đục vì biết sau bức hình này bà sẽ đi.

Chiều đó, bà theo con về Nghệ An. Ông Ba Minh vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, mắt nhìn ra khoảng sân trống. Trong góc bếp, mùi gà còn vương, nhưng mâm cơm chưa từng kịp dọn.

Related Posts

Our Privacy policy

https://quangnam247.com - © 2025 News