Sau nhiều tháng chồng làm việc căng thẳng, tôi quyết định đưa anh về nhà mẹ đẻ nghỉ dưỡng ít hôm. Tôi nghĩ, ở quê không khí trong lành, có mẹ chăm sóc, chắc chắn anh sẽ nhanh hồi phục tinh thần.
Những ngày đầu, mọi chuyện diễn ra bình thường. Mẹ tôi niềm nở, chăm sóc chu đáo, còn chồng thì cũng tỏ ra thoải mái, ăn ngon ngủ yên. Tôi thấy lòng nhẹ nhõm.
Thế nhưng… chỉ vài hôm sau, tôi bắt đầu nhận ra một điều lạ lùng. Đêm nào cũng vậy, đúng 10 giờ, mẹ tôi lại gọi riêng chồng tôi vào phòng bà. Ban đầu, tôi nghĩ bà muốn trò chuyện, hỏi han con rể cho vui, nhưng lần nào cũng kéo dài gần cả tiếng đồng hồ, đến khi chồng trở về thì mặt anh cứ tái nhợt, đôi mắt đầy mệt mỏi, dường như chẳng còn sức lực nói chuyện.
Tôi gặng hỏi:
– Anh với mẹ nói gì mà lâu vậy?
Chồng lảng đi:
– À… cũng chẳng có gì. Toàn chuyện linh tinh thôi.
Nhưng tôi thấy rõ sự bất an trong ánh mắt anh. Cứ như thể anh giấu tôi điều gì đó.
Một đêm, tôi cố tình thức muộn, giả vờ ngủ rồi lén theo dõi. Đúng 10 giờ, mẹ tôi khẽ gõ cửa phòng, gọi nhỏ:
– Con ra đây mẹ bảo.
Chồng tôi chần chừ rồi cũng bước theo bà vào phòng. Cánh cửa khép lại. Tôi áp tai vào, chỉ nghe được những tiếng thì thầm, khi gấp gáp, khi nghẹn ngào. Chỉ biết chắc chắn một điều: không phải là cuộc trò chuyện bình thường.
Trong lòng tôi trào dâng một nỗi nghi ngờ mơ hồ nhưng nhức nhối: Mẹ tôi và chồng đang giấu tôi chuyện gì?
Tôi cắn chặt môi, quyết định… đêm mai sẽ tìm mọi cách để biết sự thật.
Đêm hôm sau, tôi giả vờ đi ngủ sớm. Đúng 10h, tiếng gõ cửa quen thuộc lại vang lên. Tôi thấy chồng thoáng nhìn sang giường, tưởng tôi đã say ngủ, rồi lặng lẽ bước theo mẹ tôi.
Tim tôi đập dồn dập. Lần này tôi không kìm được nữa, men theo hành lang tối rồi áp sát tai vào cửa phòng. Bên trong, giọng mẹ tôi vang lên, run rẩy:
– Con có chắc… là không nói cho nó biết không? Nếu nó phát hiện ra, gia đình này sẽ tan nát mất thôi…
Tôi sững sờ. “Nó” ở đây… chẳng phải là tôi sao?
Chồng tôi thở dài, giọng nghẹn lại:
– Con biết. Nhưng giữ được bao lâu nữa hả mẹ? Đêm nào cũng thế này, con không chịu nổi…
– Nhưng nếu lộ ra… nó sẽ hận cả mẹ lẫn con! – giọng mẹ tôi đứt quãng, như muốn khóc.
Tôi run bắn, tay lạnh ngắt. Họ đang giấu tôi chuyện gì?
Tôi dán tai sát hơn, thì bất chợt sàn nhà cọt kẹt. Bên trong im bặt. Cánh cửa bật mở, ánh đèn chói lòa. Tôi chưa kịp lùi thì chồng tôi đã đứng đó, mặt tái nhợt, còn mẹ tôi thì hoảng hốt.
– Em… em nghe thấy rồi à? – chồng tôi lắp bắp.
Tôi nhìn họ, giọng run rẩy nhưng dứt khoát:
– Hai người giấu tôi chuyện gì? Nói đi!
Mẹ tôi bủn rủn ngồi sụp xuống ghế, hai tay che mặt. Chồng tôi ôm đầu, im lặng một hồi lâu rồi thì thào:
– Thật ra… từ lâu mẹ đã có một bí mật… mà anh cũng chỉ mới biết gần đây…
Không khí đặc quánh, như thể cả căn phòng sắp sụp đổ. Tôi nắm chặt tay, tim đập thình thịch, chờ lời giải thích.
Và rồi, chồng tôi cất lời…
hồng tôi run rẩy, ánh mắt nhìn tôi đầy áy náy. Anh hít một hơi dài rồi nói chậm rãi:
– Mẹ… đã giấu em một chuyện suốt nhiều năm. Thật ra… anh không phải chỉ là con rể của mẹ… mà còn… là con nuôi của mẹ nữa.
Tôi chết lặng, tim như ngừng đập.
Mẹ tôi òa khóc, giọng nấc nghẹn:
– Năm đó… mẹ lỡ lầm… sinh ra một đứa bé mà không thể nuôi. Người ta mang nó đi. Sau này… tình cờ, mẹ mới biết nó chính là… chồng con bây giờ.
Tôi choáng váng, tai ù đi. Tôi nhìn sang chồng, đôi môi mấp máy:
– Nghĩa… nghĩa là sao? Anh… là con của mẹ tôi?
Chồng tôi gục đầu, hai bàn tay ôm chặt lấy trán:
– Anh cũng không muốn tin… nhưng những giấy tờ, những bằng chứng mẹ đưa ra… đều đúng. Mấy tháng qua, anh sống trong dằn vặt, không biết phải nói với em thế nào…
Tôi lùi lại mấy bước, toàn thân run rẩy. Không khí trong phòng đặc quánh, lạnh buốt như có hàng ngàn mũi dao đang chĩa vào tôi.
– Trời ơi… – tôi thét lên, nước mắt trào ra – Vậy mấy năm nay… tôi sống là vợ… hay là gì của anh?
Mẹ tôi òa khóc nức nở, chồng tôi cũng bật khóc, quỳ gục xuống chân tôi.
Cả thế giới trong tôi sụp đổ. Căn nhà quê yên bình mà tôi từng nghĩ là chốn nghỉ ngơi, giờ hóa thành địa ngục với một bí mật động trời mà tôi chưa từng dám tưởng tượng.