Tôi là mẹ chồng, cũng là “bảo mẫu toàn thời gian” suốt 8 năm qua cho gia đình thằng Tú – con trai trưởng. Từ khi con dâu sinh đứa đầu lòng, tôi khăn gói từ quê lên thành phố trông cháu, cơm nước, chợ búa, dọn dẹp, không lương cũng chẳng một tiếng than.
Người ngoài cứ tưởng tôi sướng, sống trong nhà cao cửa rộng giữa phố. Nhưng có ai biết suốt 8 năm, tôi chưa từng dám mua cái áo mới, Tết nào cũng lủi thủi giữ nhà để vợ chồng nó đi du lịch. Nhà cửa ở quê bỏ hoang, vườn tược mọc đầy cỏ, hàng xóm còn bảo:
“Bà sống cho nhà nó chứ có sống cho mình đâu.”
Chiều hôm đó, tôi đến trường đón cháu sớm hơn mọi ngày. Trời mưa nhẹ, tôi đi đường tắt ngang qua quán cà phê nhỏ gần chung cư. Vừa đi ngang thì nghe giọng con dâu quen thuộc:
– Mẹ chồng ở đây tiện thì giữ lại thôi, chứ em tính rồi, bà có lương hưu ít ỏi chứ không có tài sản gì để chia đâu.
– Ừ, đỡ thuê giúp việc. Với lại, nhà cửa ở quê để hoang thì có ngày cũng mất, bà mà về luôn cũng chả sao.
– Bà về mà không lên nữa thì càng tốt, đỡ vướng. Lúc cần thì đón cháu về quê chơi vài bữa là được.”
Tôi đứng chết lặng giữa mưa, chiếc áo mưa mỏng như chẳng che nổi cái lạnh chạy dọc sống lưng.
Mình là người thừa thật rồi.
Tối hôm đó, tôi không nói gì.
Chỉ lặng lẽ gấp đồ, nhét hết áo quần vào túi, chừa lại vài bộ đồ cháu nội.
Sáng sớm hôm sau, tôi bắt xe về quê.
Ba ngày sau.
Điện thoại réo liên tục, tôi không nghe. Tin nhắn dồn dập từ con trai:
“Mẹ ơi, mẹ đang ở đâu? Mẹ đừng giận bọn con… Con không biết chuyện đó…”
Rồi tin nhắn từ cháu nội:
“Bà ơi, con nhớ bà. Con đi học về không thấy bà, con khóc đó.”
Đến chiều ngày thứ ba, tôi đang nhổ cỏ ngoài vườn thì thấy chiếc ô tô quen đậu trước ngõ. Con trai tôi lao xuống, ôm lấy tôi bật khóc:
– Con xin lỗi mẹ! Con nghe được đoạn ghi âm mẹ để lại trong điện thoại của cháu… Mẹ đi rồi, nhà trống trơn, cháu bệnh không ai chăm, con mới hiểu mẹ quan trọng thế nào…
Tôi rút tay ra, giọng bình thản:
– Giờ mới hiểu thì muộn rồi. Tao không lên nữa đâu. Tao ở đây, sống phần đời còn lại cho chính mình. Nhà đó là của tụi bây. Còn tao – chỉ là người ở nhờ.”Một tuần sau, con dâu đích thân về quê xin lỗi, mang theo bản photo sổ đỏ:
– Bố mẹ chồng đã âm thầm sang tên mảnh đất vườn cho bà từ 3 năm trước, vì “ai chăm mình lúc già thì mình để lại”. Bây giờ con mới hiểu… quá muộn.
News
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, 2 vợ chồng tôi góp ý để anh biếu bố mẹ 10 triệu/tháng để mua sữa uống, nào ng:ờ vừa dứt lời chị dâu đã đề xuất mua sữa sắp hết hạn sẽ rẻ hơn mà cũng không ảnh hưởng gì
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, buôn bán đất cát, tiền tiêu không hết. Vợ chồng tôi thấy bố mẹ già yếu, thương ông bà nên góp ý: – “Anh cả dư giả thì mỗi tháng biếu bố…
Mẹ vợ ít nói nhưng lắm tiền, không bao giờ càm ràm con cháu nên tôi còn giục vợ đón bà lên ở chung nào ng:ờ một hôm tôi phát hiện ra quá khứ tày đình
Từ trước đến nay, mẹ vợ tôi vẫn là người phụ nữ ít nói, lặng lẽ nhưng rất hào phóng. Bà có của ăn của để, tiền bạc dư dả, lại chưa từng càm ràm con cháu điều gì. Trong…
Tưởng bà nội thương cháu hết mực nên đòi đón cháu về ở cùng, nào ngờ được 3 tháng hàng xóm gọi điện cho vợ chồng tôi hoảng hốt thông báo
Từ ngày vợ chồng tôi sinh con, bà nội lúc nào cũng thương cháu hết mực. Hễ ai hỏi cũng khen bà cưng cháu, thậm chí còn nói:– “Tụi bay cứ để nó về đây với bà, bà chăm còn…
Tin buồn nhất với Nguyên Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Tin buồn về Cựu Giám đốc bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Người vợ hoả-ng hồ-n kể lại khoảnh khắc tìm thấy bộ x-ươ;/ ng trong bể p-hốt ngoài sân
Người phụ nữ bàng hoàng khi phát hiện ra bộ xương trong khu vực sân nhà của mình. Theo Saostar ngày 4/9 có bài Tìm thấy bộ x.ư.ơ.n.g trong bể phốt ngoài sân, người vợ nghi là của chồng mất…
End of content
No more pages to load