Tôi là trai quê Nghệ An, gia đình chỉ làm nông, bố mẹ quanh năm chân lấm tay bùn, nhưng từ nhỏ tôi đã quyết tâm thoát nghèo bằng cách học hành và lập nghiệp sớm.
Ra trường, tôi tự mở công ty chuyên xuất khẩu thực phẩm sạch, ăn nên làm ra, nhưng ít ai biết vì tôi sống khá kín tiếng, không thích khoe khoang.
Tôi yêu một cô gái ở Thanh Hóa – xinh xắn, ngoan ngoãn, nhưng mẹ cô ấy… thì ngược lại hoàn toàn.
Ngày đầu tiên ra mắt nhà gái, tôi mặc sơ mi trắng, đi xe bình dân, lễ phép cúi đầu chào.
Vừa ngồi xuống, mẹ cô ấy đã lạnh lùng nhìn từ đầu đến chân rồi phán như dội gáo nước lạnh:
“Con gái tôi mà lấy trai quê như anh, sau này chỉ có thiệt thân. Nhà tôi làm nem chua, không thiếu gì người giàu muốn hỏi cưới nó.”
Cô ấy đỏ mặt vì xấu hổ, tôi chỉ mỉm cười nhã nhặn:
“Cháu hiểu. Nhưng cháu đến đây bằng cả tấm lòng.”
Tôi im lặng suốt buổi, nhưng trong lòng đã có quyết định.
Hai tháng sau, tôi chủ động bàn với gia đình làm lễ ăn hỏi theo đúng phong tục.
Mẹ cô ấy vẫn nửa tin nửa ngờ, còn mỉa mai:
“Nhà nó chắc mang cái mâm cau đến rồi xin ở rể quá.”
Nhưng sáng hôm đó… 7 chiếc xe bán tải mang logo công ty tôi lần lượt đỗ trước cổng nhà gái, trên xe là:
50 hộp yến sào cao cấp
20 ký sâm Hàn Quốc
100 cây vàng chia thành sính lễ
Và một giấy cam kết tặng riêng bà thông gia tương lai một chuỗi phân phối nem chua sạch toàn miền Bắc – đúng thứ nhà bà đang mưu sinh.
Vừa nhìn thấy dàn xe và đội lễ rồng rắn kéo vào, mẹ cô ấy sững người, lắp bắp không thốt nổi câu nào.
Tôi tiến lại gần, vẫn lễ phép cúi đầu:
“Thưa bác, hôm nay cháu mang sính lễ đến… nhưng không phải để hỏi cưới con gái bác.”
Cả nhà gái như chết đứng.
Cô ấy bật khóc. Mẹ cô ấy lắp bắp hỏi lại:
“Cậu… nói sao cơ?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà:
“Cháu từng rất trân trọng mối quan hệ này. Nhưng sau hôm ra mắt, cháu hiểu một điều:
Nếu một người mẹ có thể hạ thấp nhân phẩm người khác chỉ vì quê quán, thì dù cưới được con gái bác, gia đình cháu cũng sẽ không có ngày yên ổn.
Sính lễ hôm nay, cháu mang đến để tạ lễ vì đã làm phiền suốt thời gian qua, còn mối duyên này… xin được dừng tại đây.”
Cô gái òa khóc chạy vào nhà.
Mẹ cô ấy tái mặt không nói nên lời.
Bà vừa run vừa gật đầu lia lịa khi thấy giá trị từng món sính lễ, nhưng tất cả đã quá muộn.
Tôi quay đi, lòng nhẹ tênh.
Tôi đến với lòng thành, nhưng nếu không được tôn trọng – thì cũng sẽ rời đi trong tư thế ngẩng cao đầu.
News
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, 2 vợ chồng tôi góp ý để anh biếu bố mẹ 10 triệu/tháng để mua sữa uống, nào ng:ờ vừa dứt lời chị dâu đã đề xuất mua sữa sắp hết hạn sẽ rẻ hơn mà cũng không ảnh hưởng gì
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, buôn bán đất cát, tiền tiêu không hết. Vợ chồng tôi thấy bố mẹ già yếu, thương ông bà nên góp ý: – “Anh cả dư giả thì mỗi tháng biếu bố…
Mẹ vợ ít nói nhưng lắm tiền, không bao giờ càm ràm con cháu nên tôi còn giục vợ đón bà lên ở chung nào ng:ờ một hôm tôi phát hiện ra quá khứ tày đình
Từ trước đến nay, mẹ vợ tôi vẫn là người phụ nữ ít nói, lặng lẽ nhưng rất hào phóng. Bà có của ăn của để, tiền bạc dư dả, lại chưa từng càm ràm con cháu điều gì. Trong…
Tưởng bà nội thương cháu hết mực nên đòi đón cháu về ở cùng, nào ngờ được 3 tháng hàng xóm gọi điện cho vợ chồng tôi hoảng hốt thông báo
Từ ngày vợ chồng tôi sinh con, bà nội lúc nào cũng thương cháu hết mực. Hễ ai hỏi cũng khen bà cưng cháu, thậm chí còn nói:– “Tụi bay cứ để nó về đây với bà, bà chăm còn…
Tin buồn nhất với Nguyên Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Tin buồn về Cựu Giám đốc bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Người vợ hoả-ng hồ-n kể lại khoảnh khắc tìm thấy bộ x-ươ;/ ng trong bể p-hốt ngoài sân
Người phụ nữ bàng hoàng khi phát hiện ra bộ xương trong khu vực sân nhà của mình. Theo Saostar ngày 4/9 có bài Tìm thấy bộ x.ư.ơ.n.g trong bể phốt ngoài sân, người vợ nghi là của chồng mất…
End of content
No more pages to load