Tôi đứng hình 1 lúc khá lâu. Nước mắt vì phim chưa kịp khô, thì nước mắt đời đã chực trào.
Người ta thường bảo: “Đi xem phim thì cứ thả hồn theo phim, đừng để đời xen ngang”. Nghe thì hay lắm, mà hôm rồi tôi đi cùng đồng nghiệp thì đời nó không chỉ xen ngang, nó còn giáng cho tôi một cú trời giáng ngay trong bóng tối của rạp chiếu phim.
Hôm đó, cả công ty rủ nhau đi xem một bộ phim được quảng cáo là siêu phẩm cảm động rơi nước mắt. Tôi vốn mê thể loại này nên hí hửng ôm hộp bắp rang, sẵn sàng khóc cùng hội chị em. Và đúng thật, phim hay không tưởng, tình tiết dồn dập, diễn viên khóc một thì tôi khóc mười. Khăn giấy ướt hết một xấp!
Ấy thế mà đời không cho tôi khóc yên.
Khoảng 15 phút sau khi phim bắt đầu, một cặp đôi lò dò bước vào. Nhưng muộn thì muộn, nhưng nếu đã bỏ tiền ra mua vé xem phhim thì đáng lẽ người ta sẽ chăm chú xem cho kịp tình tiết chứ, đằng này, họ ngồi ngay hàng ghế phía sau tôi và bắt đầu… rủ rỉ, chim chuột, thì thầm cười khúc khích. Thỉnh thoảng còn đập bồm bộp vào ghế tôi. Eo ơi người ngợm gì đâu mà vừa vô duyên vừa mất lịch sự.
Ban đầu, tôi cố nhịn. Dù gì đi xem phim cũng cần giữ hòa khí, ai lại gây gổ trong rạp tối. Nhưng càng nhịn thì tiếng rủ rỉ càng to, bàn tay bàn chân họ càng hoạt động hăng say. Đến khi bộ phim lên cao trào, tôi đang khóc nghẹn thì “cạch”, lưng ghế tôi lại rung lên một cái.
Tôi điên tiết. Tôi quay phắt lại, chuẩn bị trút hết sự bức xúc. Nhưng bất ngờ không? Thằng cha này giờ cứ đạp vào ghế tôi lại chính là chồng tôi .

Vâng, người đàn ông tối ngày mở miệng chê bai cô đồng nghiệp kia: “Ghét lắm, giả tạo lắm, không ưa nổi”. Ấy thế mà trong rạp tối, anh ta đang âu yếm ôm cô ấy như thể phim đang chiếu thể loại tình cảm cấm trẻ em.
Tôi đứng hình 1 lúc khá lâu. Nước mắt vì phim chưa kịp khô, thì nước mắt đời đã chực trào. Nhưng mà không hiểu lúc đấy gia tiên có phù hộ độ trì gì không mà tôi bình tĩnh đến lạ. Tôi không hề gào thét, cũng không lăn ra sỉ vả như trong phim truyền hình đâu. Tôi hít một hơi, nở nụ cười mỉm nói không to nhưng cũng không nhỏ, đủ để ai cũng nghe thấy được.
“Hai bạn xem phim vui vẻ nhé. Nhớ giữ ghế cẩn thận, không thì người ta lại tưởng rạp chiếu phim đang có hiệu ứng 4D rung lắc đấy!”.
Nói xong, tôi đứng dậy, đường hoàng bước ra khỏi rạp. Hội chị em đồng nghiệp rút điện thoại ra quay lấy quay để cảnh mèo mả gà đồng của ông chồng tôi.
Kẻ phản diện bỏ ngay cô bồ ngồi trơ vơ giữa rạp với đủ tiếng xì xầm để đuổi theo vợ. Khổ, cái loại đàn ông có gan cặp bồ nhưng không có gan bỏ vợ cũng khổ lắm chứ chả sung sướng gì đâu.
Ra khỏi rạp, tôi tự hỏi: hóa ra đời cũng có kịch bản dữ dội đến như thế này ư? Tôi đi xem phim để khóc, nhưng cuối cùng tôi lại cười. Cười cho sự mỉa mai của số phận, cười cho sự “thảo mai” của một người đàn ông. Cuối cùng là tôi cười cho chính mình, bởi giữa bi kịch, tôi vẫn có thể ngẩng cao đầu mà bước đi, như một nữ chính ngầu lòi, chẳng cần biên kịch nào sắp đặt.
Thế mới thấy, trong đời, không phải lúc nào chúng ta cũng được xem trọn vẹn một bộ phim êm đềm. Còn pha bắt quả tang chồng đi với gái này tôi cứ để đây rồi từ từ xử lý cả anh lẫn ả.
News
Quang Lê sáng nhất hôm nay, ôi~ tình yêu nước cũng không bằng “đô mẽo”
Quang Lê là giọng nam tiêu biểu của mảng nhạc vàng thế hệ đương thời. Đáng tiếc, anh không cho thấy sự thăng tiến trong nghề những năm gần đây, thay vào đó là đời tư ồn ào. Tiếng hát…
“Người không biết thân phận là em đó. Mợ ấy mới là chủ nhà này, em đừng làm khó. Xét về chuyện làm dâu, em nên học hỏi mợ ấy”
Câu cửa miệng quen thuộc của chị là chê bai Lan “ở nhà ăn bám”, “không kiếm ra tiền thì phải biết an phận”. Trong đời sống gia đình, mối quan hệ chị chồng – em dâu vốn đã được…
Ông đã bảo vệ gia đình, bảo vệ chúng tôi khỏi điều không ai có thể hiểu được, từ một quá khứ đ:en t;ối mà ông luôn muốn giấu kín.
Trong khu vườn cũ kỹ phía sau ngôi nhà mái ngói đã bạc màu, có một cái cây đứng sừng sững, tạo thành bóng râm mát rượi giữa cái nắng hè oi ả. Đó là cây xoài già, thân to…
Nụ cười hạnh phúc vừa nở đã vụt tắt vì những lời khuyên tưởng như “tốt bụng” nhưng thật ra rất sai lầm
Có những khoảnh khắc trong đời làm mẹ, niềm vui và nỗi lo cứ đan xen khó tả. Ngày con gái tôi nhận giấy báo trúng tuyển vào một trường đại học danh giá, tôi như trút được bao gánh…
. Bí mật được cất giữ trong chiếc tủ gỗ cũ kỹ cuối cùng cũng được phơi bày, nhưng nó chỉ để lại cho tôi một vết thương lòng còn sâu hơn cả nỗi đau của cuộc chia ly năm nào.
Từng con chữ như những mũi kim đâm vào tim tôi. Hóa ra, sự lạnh lùng, tàn nhẫn ngày ấy chỉ là một vở kịch. Một vở kịch anh dựng lên để bảo vệ tôi, để đẩy tôi ra xa…
Cuộc sống hôn nhân đôi khi không chỉ có tình yêu, mà còn cả những bí mật gia đình khiến ta nghẹn thở.
Thú thực, trong lòng tôi vừa thương vừa giận. Tôi vốn không hay đi chợ sáng, công việc nhiều nên tôi toàn đặt đồ ship hoặc mua ở siêu thị. Lễ này tôi được nghỉ sớm nên muốn tự tay…
End of content
No more pages to load