Ngày bé, anh trai tôi luôn là niềm tự hào của bố mẹ. Nhà nghèo, nhưng bố mẹ vẫn gắng gượng vay mượn cho anh xuống thành phố ăn học. Tôi thì khác, mới học hết lớp 9 thì bố mẹ bệnh tật liên miên, không còn sức nuôi, đành nghỉ học đi phụ hồ, làm thợ xây khắp nơi. Bàn tay chai sần, quần áo lấm lem, nhiều đêm ngồi ngoài công trình nhìn ánh đèn thành phố, tôi chỉ ước giá như mình cũng được học hành tử tế.
Anh tôi thành đạt, lấy vợ giàu, nhà cao cửa rộng. Ngày cưới anh, tôi đứng bê tráp mà cổ họng nghẹn ứ, nhìn bố mẹ hạnh phúc rơi nước mắt mà lòng vừa mừng vừa chua chát.
Rồi bố mẹ mất. Đám tang chưa kịp nguội hương, chị dâu đã vội vàng gọi môi giới, đăng tin bán căn nhà cũ ở quê – ngôi nhà gắn với cả tuổi thơ của tôi. Chị nói thẳng:
– Nhà này giờ chẳng ai ở, bán đi chia tiền, còn giữ lại làm gì!
Anh trai im lặng, còn tôi thì lặng người. Đó không chỉ là mái nhà, mà còn là nơi yên nghỉ của bố mẹ. Bán đi, khác gì chặt đứt cội nguồn. Nhưng tôi biết, mình làm thợ xây, lời nói chẳng nặng ký bằng anh chị.
Thế nhưng, họ đâu biết rằng tôi đã đi trước một bước.
Ngày bố mẹ còn sống, lo sợ anh chị một ngày sẽ giành giật, tôi đã lặng lẽ thuyết phục ông bà ra xã làm thủ tục chuyển toàn bộ sổ đỏ căn nhà sang tên tôi, nhưng vẫn để ông bà đứng ở mục “người thừa kế sử dụng” đến cuối đời. Họ thương tôi, thằng con út ở nhà lam lũ chăm sóc, nên đồng ý ngay.
Thế nên, khi chị dâu dẫn khách đến định xem nhà, tôi đặt cuốn sổ đỏ đỏ chót lên bàn, bình thản nói:
– Xin lỗi, nhà này không phải của anh chị để rao bán.
Anh trai chết lặng, chị dâu tái mặt, cả họ hàng đổ dồn ánh mắt về phía tôi. Tôi nhìn về di ảnh bố mẹ, lòng nhẹ nhõm:
– Con đã giữ trọn lời hứa với bố mẹ rồi. Nhà này, dù nghèo, dù cũ nát, cũng mãi là chốn để con cháu thắp hương trở về.
News
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, 2 vợ chồng tôi góp ý để anh biếu bố mẹ 10 triệu/tháng để mua sữa uống, nào ng:ờ vừa dứt lời chị dâu đã đề xuất mua sữa sắp hết hạn sẽ rẻ hơn mà cũng không ảnh hưởng gì
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, buôn bán đất cát, tiền tiêu không hết. Vợ chồng tôi thấy bố mẹ già yếu, thương ông bà nên góp ý: – “Anh cả dư giả thì mỗi tháng biếu bố…
Mẹ vợ ít nói nhưng lắm tiền, không bao giờ càm ràm con cháu nên tôi còn giục vợ đón bà lên ở chung nào ng:ờ một hôm tôi phát hiện ra quá khứ tày đình
Từ trước đến nay, mẹ vợ tôi vẫn là người phụ nữ ít nói, lặng lẽ nhưng rất hào phóng. Bà có của ăn của để, tiền bạc dư dả, lại chưa từng càm ràm con cháu điều gì. Trong…
Tưởng bà nội thương cháu hết mực nên đòi đón cháu về ở cùng, nào ngờ được 3 tháng hàng xóm gọi điện cho vợ chồng tôi hoảng hốt thông báo
Từ ngày vợ chồng tôi sinh con, bà nội lúc nào cũng thương cháu hết mực. Hễ ai hỏi cũng khen bà cưng cháu, thậm chí còn nói:– “Tụi bay cứ để nó về đây với bà, bà chăm còn…
Tin buồn nhất với Nguyên Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Tin buồn về Cựu Giám đốc bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Người vợ hoả-ng hồ-n kể lại khoảnh khắc tìm thấy bộ x-ươ;/ ng trong bể p-hốt ngoài sân
Người phụ nữ bàng hoàng khi phát hiện ra bộ xương trong khu vực sân nhà của mình. Theo Saostar ngày 4/9 có bài Tìm thấy bộ x.ư.ơ.n.g trong bể phốt ngoài sân, người vợ nghi là của chồng mất…
End of content
No more pages to load