Bố tôi cả đời làm ăn phát đạt, tiền tiêu không hết, đất đai nhà cửa nhiều vô kể. Vậy mà năm ông 80 tuổi, khi lập di chúc, ông chỉ để lại cho tôi duy nhất một căn nhà cũ kỹ nằm trong con hẻm chật hẹp, còn lại toàn bộ số tiền mặt và tài sản lớn, ông giao hết cho… đứa con riêng của bà mẹ kế.
Ngày công bố di chúc, tôi tức nghẹn, cảm thấy bị coi thường. Tôi nhìn ông mà mặt nặng mày nhẹ, ném thẳng sổ đỏ căn nhà ấy trả lại:
– “Con không cần cái nhà xó xỉnh này, con chỉ cần bố công bằng. Bố đưa hết cho nó, còn con thì trắng tay à? Ít nhất con cũng phải có 3 tỷ!”
Nhưng ông chỉ nhìn tôi, không nói một lời. Lời đòi hỏi ấy tất nhiên không thành. Tôi bỏ đi, trong lòng uất hận, từ đó gần như cắt liên lạc với bố.
Năm tháng trôi qua, lòng tôi nguội dần. Thế rồi, một ngày, sau 5 năm, tôi bất ngờ nhận được tin dữ: đứa con riêng ấy đã mất trong một tai nạn bất ngờ. Cả người tôi run rẩy, vội vã bắt xe đến căn biệt thự nơi nó ở.
Nhưng khi bước vào, tôi mới chết lặng. Không hề có biệt thự xa hoa, không có tài sản ngút trời như tôi tưởng. Thay vào đó là hàng loạt giấy tờ ngân hàng, biên bản nợ nần chồng chất. Hóa ra, toàn bộ số tiền bố đưa cho nó trước kia, nó đã lao vào cờ bạc, làm ăn mờ ám, giờ nợ đến tận xương tủy.
Còn căn nhà xó xỉnh năm xưa mà tôi khinh thường, giờ bỗng thành… mảnh đất vàng giữa trung tâm thành phố, giá thị trường đã hơn 30 tỷ.
Người luật sư của bố đưa tôi một lá thư ông để lại từ lâu:
– “Con trai, cha biết con riêng của mẹ kế không gánh vác nổi. Cha giao hết tiền cho nó, chỉ để nó tự bộc lộ bản chất và nhận hậu quả. Còn căn nhà, cha để lại cho con, vì cha biết, con là người duy nhất giữ được nó. Khi con đọc được lá thư này, cha tin rằng con đã hiểu sự công bằng thật sự.”
Nước mắt tôi rơi lã chã. Tôi mới hiểu: hóa ra, suốt 5 năm qua, bố đã lặng lẽ tính toán để bảo vệ tôi theo cách riêng của ông.