Hè năm ấy, lớp cấp 3 cũ hẹn nhau tổ chức một chuyến du lịch kỷ niệm 15 năm ra trường. Bao năm xa cách, tôi hào hứng hơn ai hết, còn xung phong đứng ra lo tổ chức, thu xếp từ chỗ ăn, chỗ ở đến phương tiện đi lại.
Khi mọi người còn lưỡng lự chuyện đóng tiền, tôi mạnh miệng:
– “Thôi để tớ ứng trước, lúc nào về rồi chia sau cũng được.”
Ai nấy gật gù khen tôi nhiệt tình. Tôi tin đó là tình bạn đẹp, là ký ức tuổi trẻ được sống lại.
Thế nhưng, đến lúc chia tiền, chẳng ai chuyển khoản cho tôi như đã hứa. Một buổi tối, tôi nhận được tin nhắn trong nhóm kín (nhưng một người gửi nhầm cho tôi):
– “Kệ nó đi, coi như có thằng lớp trưởng lo cho, ngu thì chịu. Lần sau tha hồ còn rủ.”
Tôi chết lặng, hóa ra mình chỉ là trò đùa trong mắt họ. Ngày hôm sau, tôi lặng lẽ rời nhóm lớp, quyết không liên quan gì nữa.
5 năm trôi qua, tôi lo làm ăn, dựng vợ gả chồng cho con trai. Và rồi đúng ngày cưới, nhóm bạn cũ ấy lại xuất hiện, vẫn cười nói ồn ào, mang đến một phong bì mừng cưới to tướng.
Tôi mở ra trước mặt cả bàn, bên trong không phải tiền, mà chỉ là… những tờ giấy trắng kèm một tờ note: “Nợ tiền họp lớp năm nào coi như xong nhé. Chúc mừng đám cưới!”
Cả hội phá lên cười. Ai cũng nghĩ tôi sẽ tím mặt, nhục nhã như ngày xưa. Nhưng không, tôi bình tĩnh mỉm cười, ra hiệu cho MC.
Ngay sau đó, màn hình lớn trong hội trường bật sáng. Một đoạn clip hiện lên — chính là những đoạn tin nhắn năm nào họ cười cợt, gọi tôi là thằng “ngu trả tiền hộ”.
Cả khán phòng ồ lên, im bặt. Tôi chậm rãi nói:
– “5 năm trước tôi coi là chuyện nhỏ, nhưng hôm nay, trong ngày vui của con trai, tôi muốn cho nó học một bài học: sống phải biết tôn trọng và giữ chữ tín. Tiền bạc mất đi có thể kiếm lại, nhưng nhân cách thì không.”
Khách khứa đồng loạt vỗ tay, còn nhóm bạn cũ cúi gằm mặt, lặng lẽ rút lui.
Và ngay tối hôm đó, tôi nhận được hàng chục cuộc gọi xin lỗi, nhưng đã quá muộn. Tình bạn năm xưa, tôi chôn vùi mãi mãi.