Tôi là phụ nữ độc thân, 42 tuổi, làm giáo viên cấp 2 ở tỉnh lẻ. Cách đây 6 năm, chị dâu tôi mất sau một cơn tai biến bất ngờ, bỏ lại hai đứa nhỏ: thằng lớn khi ấy mới học lớp 1, con bé út còn đang bú bình.
Anh trai tôi – chồng chị – không lâu sau đó lấy vợ khác. Mà nói thẳng, cô vợ mới không chấp nhận “con ghẻ”, anh đành gửi hai đứa cho tôi chăm giùm “một thời gian”. Nhưng thời gian ấy kéo dài suốt 6 năm, không một đồng chu cấp, không một lời hỏi han.
Tôi không than, chỉ âm thầm gồng gánh lo cho hai đứa ăn học. Dù chẳng phải máu mủ, nhưng gọi tôi là “bác”, chúng nó cũng răm rắp nghe lời. Có lần bạn bè hỏi:
“Mày khùng à, nuôi con người ta làm gì?”
Tôi cười gượng:
“Thương thì nuôi thôi, tội tụi nhỏ…”
Cho đến một ngày đầu mùa hè năm nay, thằng anh 7 tuổi – đứa lớn – đột nhiên dúi vào tay tôi một tờ giấy nhàu, bảo nhỏ:
“Con thấy nó trong thùng gạo lâu rồi, mẹ con dặn không được đưa cho ai… nhưng con thấy bác cực quá…”
Tôi cầm tờ giấy – run tay khi thấy nét chữ nghiêng nghiêng của chị dâu đã mất. Lá thư chỉ vỏn vẹn vài dòng, nhưng khiến tim tôi như nghẹn lại:
“Nếu một ngày tôi không còn, xin đừng giao con tôi cho người đàn bà khác. Hãy đưa chúng về cho em tôi – người đã từng nói nếu tôi xảy ra chuyện, sẽ thay tôi làm mẹ chúng. Còn nếu không thể, hãy để chúng ở lại với bác gái – người dù không máu mủ nhưng tôi biết chị thương tụi nhỏ bằng cả tấm lòng.
Gửi kèm sổ tiết kiệm, tôi gom góp suốt những năm tháng đi làm thuê.”
Tôi vội chạy đi kiểm tra lại thùng gạo – và lặng người khi chạm vào đáy nồi: có một phong bì khác được bọc kỹ lưỡng
Bên trong là một sổ tiết kiệm trị giá 980 triệu đồng, đứng tên chị – kèm giấy ủy quyền cho tôi rút tiền nếu chị qua đời và cha bọn trẻ không chăm sóc nữa.
Tôi ngồi phịch xuống nền nhà. Nước mắt tôi không ngừng rơi. Không phải vì món tiền ấy, mà vì sau bao năm gồng gánh, cuối cùng tôi cũng có cảm giác được tin tưởng, được ghi nhận – bởi một người đàn bà đã khuất.
Cái kết – Và quyết định không ngờ của tôi…
Tôi vẫn giữ hai đứa nhỏ lại bên mình. Nhưng thay vì dùng số tiền kia để trả nợ cuộc sống, tôi mở một tài khoản mới mang tên hai đứa nhỏ, dặn lòng:
“Tiền này là má tụi nó để lại, tao chỉ giữ giùm. Đến khi đủ 18, chính tay tụi bây đi rút – coi như mẹ tụi bây vẫn ở bên.”
News
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, 2 vợ chồng tôi góp ý để anh biếu bố mẹ 10 triệu/tháng để mua sữa uống, nào ng:ờ vừa dứt lời chị dâu đã đề xuất mua sữa sắp hết hạn sẽ rẻ hơn mà cũng không ảnh hưởng gì
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, buôn bán đất cát, tiền tiêu không hết. Vợ chồng tôi thấy bố mẹ già yếu, thương ông bà nên góp ý: – “Anh cả dư giả thì mỗi tháng biếu bố…
Mẹ vợ ít nói nhưng lắm tiền, không bao giờ càm ràm con cháu nên tôi còn giục vợ đón bà lên ở chung nào ng:ờ một hôm tôi phát hiện ra quá khứ tày đình
Từ trước đến nay, mẹ vợ tôi vẫn là người phụ nữ ít nói, lặng lẽ nhưng rất hào phóng. Bà có của ăn của để, tiền bạc dư dả, lại chưa từng càm ràm con cháu điều gì. Trong…
Tưởng bà nội thương cháu hết mực nên đòi đón cháu về ở cùng, nào ngờ được 3 tháng hàng xóm gọi điện cho vợ chồng tôi hoảng hốt thông báo
Từ ngày vợ chồng tôi sinh con, bà nội lúc nào cũng thương cháu hết mực. Hễ ai hỏi cũng khen bà cưng cháu, thậm chí còn nói:– “Tụi bay cứ để nó về đây với bà, bà chăm còn…
Tin buồn nhất với Nguyên Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Tin buồn về Cựu Giám đốc bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Người vợ hoả-ng hồ-n kể lại khoảnh khắc tìm thấy bộ x-ươ;/ ng trong bể p-hốt ngoài sân
Người phụ nữ bàng hoàng khi phát hiện ra bộ xương trong khu vực sân nhà của mình. Theo Saostar ngày 4/9 có bài Tìm thấy bộ x.ư.ơ.n.g trong bể phốt ngoài sân, người vợ nghi là của chồng mất…
End of content
No more pages to load