Hôm ấy, đám bạn cũ rủ nhau họp lớp tại một nhà hàng sang trọng bậc nhất trong thành phố. Ngày thường tôi vốn bận bịu, nhưng nghĩ cũng đã hơn chục năm rồi mới gặp lại, tôi gác công việc, hào hứng đến chung vui.
Từ đầu buổi, tôi đã có ý tính toán: “Chơi cho vui thôi, đến sớm chào hỏi rồi mình về sớm một chút, tránh cảnh bị lôi ra trả tiền.” Thế là khi tiệc còn chưa tan, tôi cố tình đứng lên:
– “Xin lỗi mọi người, mai mình có việc gấp, phải về trước.”
Tưởng đâu sẽ nhẹ nhõm thoát cảnh chia tiền, nào ngờ lớp trưởng quay sang cười cười:
– “Ơ, cậu về sớm thì tiện thể ứng trước tiền cho nhà hàng đi, bọn mình ngồi thêm lát nữa, sau sẽ gửi lại cậu sau.”
Cả bàn phá lên: “Đúng rồi, để lớp phó tài chính trả cũng được.”
Tôi đơ mặt. Trong ví chẳng còn đủ, đành lật đật gọi ngược xuôi cho bạn bè thân quen vay nóng, gom đủ mới trả cho nhà hàng. Lúc ra về, lòng tôi ấm ức nhưng tự nhủ: “Thôi, chắc cũng chỉ là tình huống bất ngờ, mấy đứa bạn chắc chắn sẽ chia lại.”
Ai ngờ, khi về đến nhà, tôi nhắn tin nhắc trong nhóm, thì ngay lập tức nhận được câu trả lời lạnh lùng:
– “Ơ kìa, họp lớp có mấy chục năm mới một lần, bạn bè thì phải thoáng đi chứ, tính toán làm gì? Coi như cậu bao đi cho vui.”
Có đứa còn châm chọc:
– “Người thành đạt mà cũng kêu tiền bạc. Hèn gì suốt buổi nay khoe lương thưởng mà vẫn chắt bóp.”
Tôi chết lặng, cầm điện thoại mà tay run lên. Bao nhiêu năm coi là bạn, giờ hóa ra chỉ coi tôi như cái ví. Đêm ấy tôi xóa số, rời nhóm, quyết cạch mặt tất cả.
Nhưng đời có luật nhân quả.
3 năm sau, con trai lớp trưởng cưới vợ. Cả nhóm rầm rộ mời tôi đến cho đủ sĩ diện. Tôi im lặng đi, mang theo một chiếc phong bì dày cộm. Cả bàn xì xào:
– “Lần này chắc nó mừng to lắm, để gỡ lại sĩ diện hôm nọ.”
Đến lúc mở phong bì, cả nhóm sững sờ: bên trong không phải tiền, mà là… toàn bộ hóa đơn hôm họp lớp năm đó kèm theo tờ giấy: “Món nợ bạn bè, trả lại các cậu.”
Cả hội trường nổ tung tiếng xì xào, gia đình nhà gái trố mắt nhìn. Lớp trưởng mặt đỏ bừng, vợ con thì xấu hổ không biết giấu mặt đi đâu.
Tôi đứng dậy, mỉm cười chào khách khứa:
– “Tình bạn không mua được bằng tiền, càng không thể đánh đổi bằng sự coi thường. Hôm nay tôi trả đủ, và cũng trả lại các người luôn… cái nghĩa bạn bè giả dối ấy.”
Nói xong, tôi bước ra, để lại sau lưng một nhóm bạn cũ chết lặng giữa đám đông.