Hôm ấy, lớp tôi tổ chức họp sau hơn chục năm ra trường. Vốn là lớp trưởng, tôi luôn nghĩ phải giữ sĩ diện cho lớp mình. Có 8 người bạn cũ đến, nhưng ai nấy đều dắt theo chồng, vợ hoặc con cái đi cùng, tổng cộng gần hai chục miệng ăn. Lúc đầu tôi cũng hơi bất ngờ, nhưng rồi nghĩ thôi coi như vui vẻ, tôi hào phóng rút ví, bao hết cả buổi.
Bữa tiệc kết thúc, bạn bè vỗ vai khen tôi “chị lớp trưởng xịn thật, hào phóng quá”. Tôi mỉm cười, trong lòng cũng thấy ấm áp. Thế nhưng ngay sáng hôm sau, khi vừa mở điện thoại, tôi chết lặng khi thấy tin nhắn trong nhóm chat:
– “Nhờ có lớp trưởng mà hôm qua cả nhà ăn uống thoải mái phết.”
– “Ừ, có gì lần sau cứ để lớp trưởng lo, người ta giàu rồi, tiếc gì vài triệu.”
– “Đúng đấy, đi họp lớp với chị ta lợi hơn cả đi nhà hàng buffet.”
Những dòng chữ như tát thẳng vào mặt tôi. Tôi hiểu ra, trong mắt họ, tôi chẳng phải bạn bè, chỉ là cái ví để họ lợi dụng. Từ hôm đó, tôi cạch mặt, rời nhóm, cắt đứt liên lạc, không còn họp lớp nữa.
5 năm sau, đến ngày cưới con trai tôi. Bạn bè cũ bỗng kéo đến đông đủ, nói cười rộn rã, như chưa hề có chuyện gì. Họ xếp phong bì mừng cưới thành một chồng. Tôi cũng chỉ cười xã giao. Nhưng đến khi vào phòng, mở ra từng phong bì, tay tôi run lên. Không có lấy một tờ tiền nào, mà toàn là…
Những mảnh giấy trắng, được gấp cẩn thận. Trên mỗi mảnh giấy là những dòng chữ chi chít: “Tiền ăn hôm lớp trưởng bao cả bàn năm xưa, coi như chúng tôi trả lại”.
Tôi ngồi sững như hóa đá. Không phải tiền, không phải lời chúc, chỉ là sự mỉa mai cay nghiệt. Đám cưới con trai – ngày đáng lẽ trọn vẹn nhất của tôi – bỗng trở thành ngày tôi ê chề nhất trước mặt gia đình và thông gia.
News
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, 2 vợ chồng tôi góp ý để anh biếu bố mẹ 10 triệu/tháng để mua sữa uống, nào ng:ờ vừa dứt lời chị dâu đã đề xuất mua sữa sắp hết hạn sẽ rẻ hơn mà cũng không ảnh hưởng gì
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, buôn bán đất cát, tiền tiêu không hết. Vợ chồng tôi thấy bố mẹ già yếu, thương ông bà nên góp ý: – “Anh cả dư giả thì mỗi tháng biếu bố…
Mẹ vợ ít nói nhưng lắm tiền, không bao giờ càm ràm con cháu nên tôi còn giục vợ đón bà lên ở chung nào ng:ờ một hôm tôi phát hiện ra quá khứ tày đình
Từ trước đến nay, mẹ vợ tôi vẫn là người phụ nữ ít nói, lặng lẽ nhưng rất hào phóng. Bà có của ăn của để, tiền bạc dư dả, lại chưa từng càm ràm con cháu điều gì. Trong…
Tưởng bà nội thương cháu hết mực nên đòi đón cháu về ở cùng, nào ngờ được 3 tháng hàng xóm gọi điện cho vợ chồng tôi hoảng hốt thông báo
Từ ngày vợ chồng tôi sinh con, bà nội lúc nào cũng thương cháu hết mực. Hễ ai hỏi cũng khen bà cưng cháu, thậm chí còn nói:– “Tụi bay cứ để nó về đây với bà, bà chăm còn…
Tin buồn nhất với Nguyên Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Tin buồn về Cựu Giám đốc bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Người vợ hoả-ng hồ-n kể lại khoảnh khắc tìm thấy bộ x-ươ;/ ng trong bể p-hốt ngoài sân
Người phụ nữ bàng hoàng khi phát hiện ra bộ xương trong khu vực sân nhà của mình. Theo Saostar ngày 4/9 có bài Tìm thấy bộ x.ư.ơ.n.g trong bể phốt ngoài sân, người vợ nghi là của chồng mất…
End of content
No more pages to load