Hà – 22 tuổi – là em gái út trong một gia đình nghèo, đông con. Chị gái Hà – Hương – từng đính hôn với một người đàn ông hơn tuổi: ông Khải, 54 tuổi, đại gia ngành gỗ, góa vợ, chưa có con.
Nhưng đúng ngày rước dâu, Hương bỏ trốn, để lại tờ giấy run rẩy:
“Em xin lỗi… em không thể sống như món hàng đổi lấy nợ.”
Cả nhà như chết đứng.
Ông Khải đã chi tiền lo viện phí cho cha Hà suốt 3 năm qua. Bây giờ phá hôn, gia đình Hà có thể trắng tay, thậm chí còn mang tội bội tín.
Bà mẹ nhìn Hà với đôi mắt cầu xin. Hà cắn răng gật đầu, thay chị bước lên xe hoa.
Không ai hỏi cô có muốn không.
Ngay cả chú rể – ông Khải – cũng chỉ nói nhẹ:
– Nếu em bằng lòng, thì anh sẽ coi như duyên định. Nhưng một lần làm vợ anh… thì là vợ suốt đời.
Đêm tân hôn.
Căn phòng rợp ánh đèn vàng. Hà ngồi thẫn thờ trên giường, lòng rối như tơ vò.
Ông Khải bước vào, đóng cửa nhẹ nhàng. Không đụng chạm. Không ép buộc.
Chỉ im lặng… rồi ngồi xuống bên mép giường.
Ông lật nhẹ lớp ga trắng trải giường lên.
Hà giật mình.
Bên dưới tấm ga, là một bức ảnh cũ đã ngả màu – chụp ông Khải đang ôm… một cô gái trẻ trông rất giống Hà, gần như y hệt.
– Đây là…?
Ông nhìn Hà, ánh mắt vừa xa xăm, vừa đau đớn:
– Là chị em… của em, nhưng không phải chị Hương.
– Cô ấy tên Mai, là vợ đầu tiên của anh, mất cách đây 25 năm, khi mới 22 tuổi. Cô ấy chính là chị ruột cùng mẹ khác cha với các em.
– Hôm anh đến đặt vấn đề cưới Hương, là vì thấy Hương giống Mai một chút. Nhưng hôm nay… nhìn em, anh mới sững sờ. Em không chỉ giống… mà là như bản sao sống lại.
Hà chết lặng.
– Vậy… em… là vợ anh, nhưng cũng là…?
Ông Khải thở dài, đứng dậy đi về phía bàn:
– Không. Em là em. Anh không muốn lặp lại cái sai ngày xưa – giữ người bên mình chỉ vì dáng hình giống người đã khuất.
Rồi ông mở ngăn tủ, lấy ra một xấp giấy:
– Đây là toàn bộ sổ đỏ, tài sản, tài khoản… anh để hết tên em. Coi như món quà chuộc lỗi của anh với mẹ em – người phụ nữ đã từng sinh một cô con gái cho anh… nhưng không dám kể vì nghèo, vì sợ, vì buộc phải gả con đi.
– Tối nay, em không cần làm vợ anh. Em có thể rời đi ngay ngày mai… hoặc ở lại, nếu muốn bắt đầu bằng chính mình, không phải cái bóng.
Hà ngồi lặng.
Ngoài trời, gió thổi qua khe cửa, lạnh nhưng nhẹ.
Lần đầu tiên, cô thấy không phải mọi đêm tân hôn đều bắt đầu bằng giường ngủ… mà đôi khi, là bằng một câu chuyện chưa từng được kể.
News
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, 2 vợ chồng tôi góp ý để anh biếu bố mẹ 10 triệu/tháng để mua sữa uống, nào ng:ờ vừa dứt lời chị dâu đã đề xuất mua sữa sắp hết hạn sẽ rẻ hơn mà cũng không ảnh hưởng gì
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, buôn bán đất cát, tiền tiêu không hết. Vợ chồng tôi thấy bố mẹ già yếu, thương ông bà nên góp ý: – “Anh cả dư giả thì mỗi tháng biếu bố…
Mẹ vợ ít nói nhưng lắm tiền, không bao giờ càm ràm con cháu nên tôi còn giục vợ đón bà lên ở chung nào ng:ờ một hôm tôi phát hiện ra quá khứ tày đình
Từ trước đến nay, mẹ vợ tôi vẫn là người phụ nữ ít nói, lặng lẽ nhưng rất hào phóng. Bà có của ăn của để, tiền bạc dư dả, lại chưa từng càm ràm con cháu điều gì. Trong…
Tưởng bà nội thương cháu hết mực nên đòi đón cháu về ở cùng, nào ngờ được 3 tháng hàng xóm gọi điện cho vợ chồng tôi hoảng hốt thông báo
Từ ngày vợ chồng tôi sinh con, bà nội lúc nào cũng thương cháu hết mực. Hễ ai hỏi cũng khen bà cưng cháu, thậm chí còn nói:– “Tụi bay cứ để nó về đây với bà, bà chăm còn…
Tin buồn nhất với Nguyên Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Tin buồn về Cựu Giám đốc bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Người vợ hoả-ng hồ-n kể lại khoảnh khắc tìm thấy bộ x-ươ;/ ng trong bể p-hốt ngoài sân
Người phụ nữ bàng hoàng khi phát hiện ra bộ xương trong khu vực sân nhà của mình. Theo Saostar ngày 4/9 có bài Tìm thấy bộ x.ư.ơ.n.g trong bể phốt ngoài sân, người vợ nghi là của chồng mất…
End of content
No more pages to load