Mỗi sáng, mùi hôi từ nhà bà Hai xộc lên nồng nặc: mùi phân, mùi thức ăn ôi, mùi nước tiểu, mùi xác chết động vật mục rữa.
Người ta từng lên phường phản ánh, từng thuê tổ dân phố đến kiểm tra. Nhưng mỗi lần đến, bà Hai chỉ:
Cười cười, gật gật.
Rồi giả vờ điếc, không nói tiếng nào.
Có người đe dọa, có người chửi thẳng, có người bày trò đổ keo, rải vôi, thậm chí trộm mất vài con chó… nhưng rồi vẫn không làm bà đổi ý.
“Chó với bà ấy như người thân. Mất một con, bả cúng cả tuần.”
“Bả điên rồi. Ai lại sống với đám súc vật dơ bẩn 20 năm trời…”
Năm đó, bà Hai lặng lẽ qua đời trong giấc ngủ. Cũng phải hơn 2 ngày sau, hàng xóm mới phát hiện khi lũ chó tru rền rĩ không ngừng, cả đêm không dứt.
Chính quyền đến, tổ chức mai táng đơn giản. Đám tang nghèo, chỉ vài mâm cơm, vài cây nhang cắm vội.
Nhưng điều kỳ lạ xảy ra trong ngày đưa tang:
Dân làng – những người từng xa lánh – cũng kéo đến. Có người vì tò mò, có người vì… muốn xác nhận “rốt cuộc bà điếc hay bà điên thật”.
Khi nhóm phụ trách thu dọn căn nhà, một anh dân phòng trèo lên gác xép nhỏ phía sau – nơi tối om và chưa ai dám bước tới suốt nhiều năm.
Và… họ chết lặng.
Trong góc tường xám xịt là một bức ảnh cũ, dính đầy mạng nhện, cùng một tờ giấy chứng nhận hiến tạng và… một tập hồ sơ.
Bên trong là:
Hình ảnh của hơn 15 đứa trẻ mồ côi
Hóa đơn viện phí và giấy xác nhận từng đứa nhỏ đã được bà Hai nhặt nuôi từ đống rác, từ cống, từ bụi chuối ngoài bãi, rồi gửi vào trung tâm bảo trợ nhiều năm về trước.
Những tờ cam kết hiến nội tạng chó cho nghiên cứu y học thú y (chữ ký run rẩy của bà)
Và đặc biệt: một tờ giấy khám bệnh chứng minh bà bị điếc thật, nhưng chỉ một bên tai. Bên còn lại bình thường.
Lũ chó trong nhà bà – không phải chó hoang – mà là những con từng bị đánh bả, cắt tai, vứt bỏ. Bà lượm về, tự tay băng bó, nuôi sống, tắm rửa, nhưng không bao giờ tắm bằng xà phòng. Bà bảo:
“Cho nó quen hơi người, nhưng vẫn giữ mùi cũ… để nhớ chỗ mình được cứu.”
Năm đó, người ta dựng một tấm bia nhỏ ngay cuối hẻm:
“Tưởng niệm bà Hai – người nuôi những kẻ bị bỏ rơi.”
Kỳ lạ là từ sau đám tang, con hẻm không còn hôi thối nữa.
Chỉ còn mùi trầm nhang thoang thoảng mỗi sáng sớm, cùng tiếng gâu nhẹ của vài con chó già, quanh quẩn trước cửa căn nhà khóa kín.
News
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, 2 vợ chồng tôi góp ý để anh biếu bố mẹ 10 triệu/tháng để mua sữa uống, nào ng:ờ vừa dứt lời chị dâu đã đề xuất mua sữa sắp hết hạn sẽ rẻ hơn mà cũng không ảnh hưởng gì
Nhà anh cả giàu “nứt đố đổ vách”, buôn bán đất cát, tiền tiêu không hết. Vợ chồng tôi thấy bố mẹ già yếu, thương ông bà nên góp ý: – “Anh cả dư giả thì mỗi tháng biếu bố…
Mẹ vợ ít nói nhưng lắm tiền, không bao giờ càm ràm con cháu nên tôi còn giục vợ đón bà lên ở chung nào ng:ờ một hôm tôi phát hiện ra quá khứ tày đình
Từ trước đến nay, mẹ vợ tôi vẫn là người phụ nữ ít nói, lặng lẽ nhưng rất hào phóng. Bà có của ăn của để, tiền bạc dư dả, lại chưa từng càm ràm con cháu điều gì. Trong…
Tưởng bà nội thương cháu hết mực nên đòi đón cháu về ở cùng, nào ngờ được 3 tháng hàng xóm gọi điện cho vợ chồng tôi hoảng hốt thông báo
Từ ngày vợ chồng tôi sinh con, bà nội lúc nào cũng thương cháu hết mực. Hễ ai hỏi cũng khen bà cưng cháu, thậm chí còn nói:– “Tụi bay cứ để nó về đây với bà, bà chăm còn…
Tin buồn nhất với Nguyên Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Tin buồn về Cựu Giám đốc bệnh viện Bạch Mai
Trở thành giám đốc bệnh viện năm 1969, Giáo sư Đỗ Doãn Đại là “thuyền trưởng”, chèo lái Bệnh viện Bạch Mai vượt qua giai đoạn hy hữu trong suốt hành trình dài của đơn vị. Ngày 3/9, Trường Đại…
Người vợ hoả-ng hồ-n kể lại khoảnh khắc tìm thấy bộ x-ươ;/ ng trong bể p-hốt ngoài sân
Người phụ nữ bàng hoàng khi phát hiện ra bộ xương trong khu vực sân nhà của mình. Theo Saostar ngày 4/9 có bài Tìm thấy bộ x.ư.ơ.n.g trong bể phốt ngoài sân, người vợ nghi là của chồng mất…
End of content
No more pages to load