“Tôi thương bả từ một câu chuyện tai nạn.” – ông Ba Minh ngồi ở bến đò Cù Lao Tây (Đồng Tháp), giọng run run, mắt hoe đỏ, nhớ lại chặng đường đã qua.

Ngày đó, bà Giao vừa mất đứa con gái thứ ba trong hành trình tháo chạy khỏi người chồng hay say rượu. Bà trốn vào Sài Gòn làm thuê, gánh vữa, trộn bê tông. Ông thì làm thợ hồ. Họ chỉ là hai phận người tha phương, tri kỷ chứ chưa chút tình cảm.
Một buổi chiều gần 5 giờ, ông sụp chân, rơi từ giàn giáo xuống. Đầu gối đập mạnh vô thanh đà, nát bấy. Bà cùng mấy người thợ vội vàng đưa ông vào Bệnh viện Đồng Nai. Bác sĩ băng bó, nói phải mổ, hết 15 triệu. Ông cười buồn:
– Nghe thôi đã muốn xỉu, nghĩ bụng chắc tiêu đời rồi.
Anh em thợ bàn nhau, tính đẩy ông trên xe lăn trốn viện. Nhưng còn kẹt chiếc xe máy trong bãi, không lấy được thì lộ. Lúc ấy, bà Giao khom lưng, cõng nguyên thân xác nặng trịch của ông một đoạn đường dài. Ông nhớ như in:
– Thân tôi đâu có nhẹ, mà bả vẫn gánh, mồ hôi nhỏ giọt ướt áo. Tới cổng, gặp bảo vệ, bả nói thiệt: “Ảnh hết tiền mổ, tính về quê.” Người ta gật đầu cho lấy xe. Bả chở tôi về nhà trọ. Bữa đó, tôi rưng rưng, thấy mình mắc nợ bả rồi.
Sau này, bà sợ ở Sài Gòn chồng tìm tới, nên xin theo ông về Đồng Tháp trị bệnh. Cả hai đón xe đò, vô Bệnh viện Hữu Nghị Cao Lãnh. Nhưng huyết áp ông lên cao, bác sĩ không dám mổ. Cuối cùng, bà cùng ông lại đón xe về cù lao, tìm lá thuốc nam bó từng ngày. Ông trầm ngâm:
– Cái giò giờ đi cà nhắc, nhưng còn thở, còn sống, không nằm lại công trình là nhờ bả hết.
Từ một lần cõng nhau thoát nạn, hai người nương tựa suốt hơn mười năm. Ông chở bà rong ruổi bán vé số, bà dựa vào vai ông mà sống. Nghèo khó, nhưng đầy nghĩa tình.
Rồi một ngày, bà Giao nhờ tôi đăng tin tìm con. Bài viết lan đi, nối lại sợi dây máu thịt đã đứt gần 29 năm. Người đàn bà Nghệ An từng ôm con tháo chạy, cuối cùng cũng tìm lại được chồng con. Ngày đoàn tụ, người ta rưng rưng. Còn ông Ba Minh – người từng được bà cõng qua cơn hiểm nghèo – chỉ lặng lẽ ngồi bên bến sông, buông tay.
Có người tìm được mái nhà. Có người mang ơn một đời. Và có người… ngồi lại với bến đò, chờ chuyến đò không hẹn ngày về.
Nghe câu chuyện của chú, không thể nào kiềm lòng, Như đã xuyên đêm để có mặt tại nhà chú. Lắng nghe câu chuyện của chú, thương chú nhiều hơn. Hy vọng món quà nhỏ của con, sẽ bù đắp cho chú một phần nào cho cuộc sống chú bớt khó khăn hơn.
News
Không dễ dàng, tổ thuyết minh làm việc hết công suất trong Lễ diễu binh 2/9, bên trong hậu trường quá ch:óa:ng ngợp
Thành công của lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh có sự góp mặt của tổ thuyết minh gồm 13 thành viên với những giọng đọc tiêu biểu đến từ cả lực lượng quân đội…
Bên trong hậu trường của MC Hoài Anh và tổ thuyết minh 13 người sáng 2/9
Thành công của lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh có sự góp mặt của tổ thuyết minh gồm 13 thành viên với những giọng đọc tiêu biểu đến từ cả lực lượng quân đội…
Lương Bằng Quang lên tiếng bênh vực bạn gái
Liên quan đến vụ việc ồn ào của Ngân 98 tại Nhà Thờ Lớn Hà Nội vừa qua, mới đây Lương Bằng Quang đã lên tiếng bênh vực bạn gái, đồng thời cho rằng thông tin nữ DJ đuổi khách…
Lương Bằng Quang lên tiếng về thông tin Ngân 98 đu:ổ:i khách du lịch ở Nhà Thờ Lớn, 10 từ đây rồi
Liên quan đến vụ việc ồn ào của Ngân 98 tại Nhà Thờ Lớn Hà Nội vừa qua, mới đây Lương Bằng Quang đã lên tiếng bênh vực bạn gái, đồng thời cho rằng thông tin nữ DJ đuổi khách…
Giá điện cao chót vót trong tháng 8 dù c:ắ:t điện liên tục, người dân miền Trung b:ứ:c x:ú:c
Trên mạng xã hội, nhiều người dân ở khu vực tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh cho rằng tiền điện kỳ tháng 8/2025 tăng vọt dù thời gian này bị cắt điện nhiều do mưa bão. Trên mạng xã hội hôm…
Bố dượng nói không ra gì, tôi muốn bỏ nhà đi tìm bố r:uộ:t, mẹ r:u:ộ:t nói 5 câu khiến tôi tỉnh ngộ
Tôi từng nghĩ rằng mình là đứa trẻ hiểu hết mọi chuyện, rằng mình có thể tự quyết định cuộc đời mình. Nhưng những gì xảy ra trong một đêm mưa đã khiến tôi nhận ra mình vẫn còn rất…
End of content
No more pages to load