Tôi tắt máy, lặng lẽ quan sát. Vợ tôi đưa túi đồ cho bác, hai người nói gì đó rồi vợ quay lưng bước ra. Gương mặt cô ấy vừa mệt mỏi vừa phảng phất lo lắng.
Tôi giận run người, đủ thứ ý nghĩ tồi tệ thoáng qua đầu. Bầu bí, ở nhà một mình, rồi lại thân thiết với người đàn ông hàng xóm… Tôi run lên vì lo, vì giận, vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vợ tôi đang mang thai tháng thứ 7, bụng đã lùm lùm, đi đứng nặng nề nhưng vẫn cố gắng tự lo chuyện cơm nước, giặt giũ. Tôi thương lắm, nên cứ đầu tháng lĩnh lương là đưa ngay cho vợ 10 triệu để lo chi tiêu trong nhà, thêm chút ít vặt vãnh cho cô ấy. Phần còn lại tôi giữ trả nợ và tiết kiệm đón con. Mức lương của tôi không cao, nhưng với hai vợ chồng trẻ, sống tằn tiện chút cũng đủ. Thế nhưng tháng nào cũng vậy, cứ đến cuối tháng là vợ lại nhắn tin:
– Anh ơi, cho em xin thêm ít tiền mua đồ ăn…

Ban đầu tôi nghĩ chắc bầu bí ăn uống nhiều, rồi sữa bầu, vitamin, siêu âm, xét nghiệm cũng tốn kém. Nhưng càng nghĩ càng lạ: vợ tôi gần như chẳng ăn gì cầu kỳ, cô ấy cũng hay tiết kiệm, thích nấu ăn ở nhà hơn. Tôi hỏi thì vợ cười trừ:
– Toàn chuyện lặt vặt thôi anh, tiền trôi đi lúc nào em cũng chẳng nhớ.
Tôi bận đi làm suốt, ít có thời gian để ý. Nhưng càng ngày sự tò mò càng thôi thúc tôi phải tìm hiểu. Đặc biệt là hôm nọ, tôi về sớm hơn mọi khi. Trời mưa, đường ngập, tôi phi xe về, mong được ăn bát canh nóng do vợ nấu. Vừa rẽ vào đầu ngõ, tôi đã nhìn thấy… vợ tôi đứng trước cửa nhà bác Hòa hàng xóm, tay cầm một túi nilon gì đó khá to. Bác Hòa là người đàn ông ngoài 60 tuổi, sống một mình. Cảnh tượng ấy làm tôi khựng lại, tim đập dồn dập.
Tôi tắt máy, lặng lẽ quan sát. Vợ tôi đưa túi đồ cho bác, hai người nói gì đó rồi vợ quay lưng bước ra. Gương mặt cô ấy vừa mệt mỏi vừa phảng phất lo lắng. Tôi bước ra chặn lại:
– Em vừa làm gì trong đó?
Vợ tôi tái mặt, ấp úng:
– À… em chỉ đưa ít đồ…
Tôi gằn giọng:
– Đồ gì? Tại sao phải đưa?
Cô ấy cúi gằm mặt, im lặng. Tôi giận run người, đủ thứ ý nghĩ tồi tệ thoáng qua đầu. Bầu bí, ở nhà một mình, rồi lại thân thiết với người đàn ông hàng xóm… Tôi run lên vì lo, vì giận, vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tối đó, sau bữa cơm, tôi kéo ghế ngồi xuống đối diện vợ:
– Anh muốn nghe sự thật. Tiền anh đưa mỗi tháng, em làm gì? Và chuyện chiều nay là sao?
Vợ tôi ngồi yên một lúc lâu, mắt đỏ hoe. Cuối cùng, cô ấy thở dài:
– Em xin lỗi vì đã giấu anh… Nhưng không phải như anh nghĩ.
Hóa ra, bác Hòa bị bệnh thận nặng, kinh tế lại khó khăn, con cái ở xa. Bác giấu mọi người, nhưng có hôm ngất xỉu ngoài ngõ, vợ tôi là người đỡ bác vào nhà. Từ đó, cô ấy lén dành một phần tiền chợ mua thêm sữa, cháo dinh dưỡng, thuốc bổ đưa cho bác.
– Em chỉ nghĩ… mình có thể giúp được ai đó thì giúp. Bác ấy già rồi, lại cô đơn. Em thương bác như thương bố mẹ mình thôi… – Vợ tôi nghẹn ngào.

Tôi chết lặng. Tất cả sự ghen tuông, nghi ngờ tan biến, chỉ còn lại một nỗi ân hận dâng lên nghẹn ở cổ. Tôi nhìn bụng vợ căng tròn, nghĩ đến những ngày cô ấy vừa ôm bụng nặng nhọc vừa chạy đi lo cho người khác, mà lòng quặn lại.
– Sao em không nói với anh? – Tôi hỏi.
Vợ chỉ lắc đầu:
– Em sợ anh phiền lòng. Sợ anh nghĩ em lo chuyện bao đồng…
Đêm đó, tôi trằn trọc không ngủ. Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, mua ít hoa quả, cùng vợ sang thăm bác Hòa. Bác ngạc nhiên, rồi xúc động cảm ơn, còn trách vợ tôi “giấu chồng làm anh hiểu lầm”. Từ đó, tôi bắt đầu chủ động dành thêm chút tiền, hỏi han bác Hòa nhiều hơn. Vợ tôi cũng vui vẻ hơn, không còn phải lén lút nữa. Tháng sau, khi vợ đi siêu âm, tôi xin nghỉ làm để đi cùng.
Nhìn màn hình siêu âm, nghe tim thai con đập, tôi nắm chặt tay vợ: “Cảm ơn em, cảm ơn con… và cảm ơn em đã dạy anh biết quan tâm người khác”. Có lẽ, chính sự nhân hậu và tình thương nơi vợ làm tôi thêm yêu và biết ơn cô ấy hơn. Vợ bầu yếu đuối nhưng cũng mạnh mẽ lạ thường, và có thể làm những điều khiến đàn ông như tôi phải cúi đầu nể phục.
News
Quang Lê sáng nhất hôm nay, ôi~ tình yêu nước cũng không bằng “đô mẽo”
Quang Lê là giọng nam tiêu biểu của mảng nhạc vàng thế hệ đương thời. Đáng tiếc, anh không cho thấy sự thăng tiến trong nghề những năm gần đây, thay vào đó là đời tư ồn ào. Tiếng hát…
“Người không biết thân phận là em đó. Mợ ấy mới là chủ nhà này, em đừng làm khó. Xét về chuyện làm dâu, em nên học hỏi mợ ấy”
Câu cửa miệng quen thuộc của chị là chê bai Lan “ở nhà ăn bám”, “không kiếm ra tiền thì phải biết an phận”. Trong đời sống gia đình, mối quan hệ chị chồng – em dâu vốn đã được…
Ông đã bảo vệ gia đình, bảo vệ chúng tôi khỏi điều không ai có thể hiểu được, từ một quá khứ đ:en t;ối mà ông luôn muốn giấu kín.
Trong khu vườn cũ kỹ phía sau ngôi nhà mái ngói đã bạc màu, có một cái cây đứng sừng sững, tạo thành bóng râm mát rượi giữa cái nắng hè oi ả. Đó là cây xoài già, thân to…
Nụ cười hạnh phúc vừa nở đã vụt tắt vì những lời khuyên tưởng như “tốt bụng” nhưng thật ra rất sai lầm
Có những khoảnh khắc trong đời làm mẹ, niềm vui và nỗi lo cứ đan xen khó tả. Ngày con gái tôi nhận giấy báo trúng tuyển vào một trường đại học danh giá, tôi như trút được bao gánh…
. Bí mật được cất giữ trong chiếc tủ gỗ cũ kỹ cuối cùng cũng được phơi bày, nhưng nó chỉ để lại cho tôi một vết thương lòng còn sâu hơn cả nỗi đau của cuộc chia ly năm nào.
Từng con chữ như những mũi kim đâm vào tim tôi. Hóa ra, sự lạnh lùng, tàn nhẫn ngày ấy chỉ là một vở kịch. Một vở kịch anh dựng lên để bảo vệ tôi, để đẩy tôi ra xa…
Cuộc sống hôn nhân đôi khi không chỉ có tình yêu, mà còn cả những bí mật gia đình khiến ta nghẹn thở.
Thú thực, trong lòng tôi vừa thương vừa giận. Tôi vốn không hay đi chợ sáng, công việc nhiều nên tôi toàn đặt đồ ship hoặc mua ở siêu thị. Lễ này tôi được nghỉ sớm nên muốn tự tay…
End of content
No more pages to load