Mẹ tôi không muốn ai mắng mỏ cháu trai, nhưng cháu gái thì bà kệ.
Cả tôi và anh trai đều lập gia đình trong cùng một năm. Tôi cưới hồi tháng 3, còn anh trai lấy vợ tháng 11. Tôi đẻ con gái trước, chị dâu sinh con trai sau.
Ai cũng khen gia đình tôi có phúc, 2 năm liền đều gặp “song hỷ lâm môn”, những chuyện vui cứ kéo đến liên tiếp không ngừng. Từ 2 đứa con mà bố mẹ tôi có thêm dâu thêm rể, cháu nội cháu ngoại đủ đầy, người ngoài nhìn vào ai cũng thấy ghen tị.
Thế nhưng thực lòng thì tôi thấy không hạnh phúc lắm. Bởi từ khi có 2 đứa cháu, mẹ tôi bắt đầu thể hiện rõ thái độ thiên vị. Cháu nội thì bà thương hơn, cháu ngoại thì bà không quan tâm mấy.
Ban đầu tôi cũng chẳng để ý đâu, nhưng khi lũ trẻ ở cạnh nhau thì cách đối xử của mẹ tôi lộ rõ sự phân biệt. Bà hay để phần đùi gà, thịt bò, bánh kẹo ngon cho cháu nội. Cháu ngoại thì bà cho ăn hoa quả bình thường, còn hay nhắc con tôi phải nhường anh họ thứ ngon vì con tôi đẻ ra trước (?!?)
Thằng Kem con của anh trai kém cái Bông con tôi 6 tháng. Giờ cả 2 đứa đều đi học mẫu giáo hết rồi, nhưng lúc nào Kem cũng bắt nạt Bông. Nó ghê gớm đến độ người lớn quát không nghe, dạy nó không chịu hiểu, bướng lì vô cùng.
Chị dâu tôi nghiêm khắc với con nhưng mẹ tôi và anh trai lại chiều thằng Kem như công tử bột. Nó đòi gì thích gì là bố với bà nội đáp ứng ngay lập tức. Ai mắng mỏ tranh giành gì với nó là nó mách bố mách bà, còn “đầu gấu” xông vào đánh người ta nữa. Người bé như cái kẹo mà đi đâu cũng dọa nạt thiên hạ, được chiều hư nên thằng Kem càng lúc càng khó bảo hơn.

Trái ngược với anh họ của mình, bé Bông lại là đứa nhút nhát hướng nội. Bông chậm nói hơn Kem, lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau anh như cái đuôi nhỏ. Có bánh ngon đồ chơi mới là Bông tìm Kem đầu tiên, chỉ thích chơi với anh họ chứ không chơi với bạn hàng xóm. Không phải tôi tự khen con, nhưng Bông thực sự rất ngoan và hiểu chuyện dù con bé mới hơn 4 tuổi.
Tôi lấy chồng ngay gần nên thường xuyên đem Bông về gửi bà ngoại trông cuối tuần. Mỗi tháng tôi gửi biếu mẹ 3 triệu, kèm theo hoa quả thuốc men bánh trái, nhờ mẹ chăm sóc Bông để tập trung cày cuốc đi làm.
Cho đến một ngày tôi vô tình phát hiện ra, con gái tôi toàn phải nhường hết mọi thứ cho anh họ nó. Mẹ tôi chỉ cho phép Bông ăn vặt rất ít, còn thằng Kem thì muốn gì bà cũng chiều. Bông phải tự xúc cơm ăn, còn Kem luôn luôn được bà ngoại bón. Bà đưa cháu nội đi chơi khắp nơi, còn cháu ngoại thì phải ở nhà cùng ông và cấm không được nghịch gì cả.
Tôi buồn vì chuyện đó lắm nhưng không tiện hỏi thẳng mẹ mình. Biết Bông thiệt thòi nên tôi bớt gửi nó sang ngoại, động viên con ở nhà cùng ông bà nội cho vui. Bố mẹ chồng tôi tuy không khéo chăm trẻ con, nhưng ít ra ông bà cũng thương Bông và cho nó ăn ngon mặc đẹp.
Hôm qua bên nhà ngoại có giỗ, bố tôi gọi điện bảo cả gia đình tôi sang. Bông nghe tin sắp được gặp anh Kem thì vui lắm, nhảy nhót hát hò khe khẽ cả buổi. Đến khi con bé vừa qua nhà ông bà được một lúc, vợ chồng tôi đang ra chợ mua hoa quả thắp hương thì anh trai tôi gọi điện bảo về ngay.
Chẳng biết thằng Kem nghịch kiểu gì mà làm cháy luôn một góc bếp. Nhà bố mẹ tôi dùng bếp ga, chắc lúc bà đang nấu ăn thì thằng Kem ném gì đó làm lửa cháy bùng lên dữ dội. May anh tôi nhanh nhẹn chạy sang hàng xóm lấy bình cứu hỏa mini về xịt, nên ngọn lửa mới chỉ thiêu rụi cái giá đựng gia vị và chảo nem rán của mẹ tôi thôi.
May mắn không ai bị thương nên vợ chồng tôi thở phào nhẹ nhõm. Bông không có mặt trong bếp lúc đó, nhưng nó lại bị mẹ tôi lôi ra, rồi bà nói một câu khiến vợ chồng tôi sững sờ: “Lát nữa mẹ Kem về thì phải nói là con Bông đốt bếp nhé, chứ mẹ nó biết thì đánh đòn thằng bé chết mất thôi!”.
Thằng Kem gây tội tày đình suýt cháy nhà, thế mà mẹ tôi lại bắt cái Bông gánh thay. Tôi chua xót không hiểu con gái mình làm gì sai mà bị bà ngoại phân biệt đối xử như thế. Bà sợ Kem bị tổn thương do mẹ mắng, thế con tôi thì không biết tổn thương sao?…
News
Quang Lê sáng nhất hôm nay, ôi~ tình yêu nước cũng không bằng “đô mẽo”
Quang Lê là giọng nam tiêu biểu của mảng nhạc vàng thế hệ đương thời. Đáng tiếc, anh không cho thấy sự thăng tiến trong nghề những năm gần đây, thay vào đó là đời tư ồn ào. Tiếng hát…
“Người không biết thân phận là em đó. Mợ ấy mới là chủ nhà này, em đừng làm khó. Xét về chuyện làm dâu, em nên học hỏi mợ ấy”
Câu cửa miệng quen thuộc của chị là chê bai Lan “ở nhà ăn bám”, “không kiếm ra tiền thì phải biết an phận”. Trong đời sống gia đình, mối quan hệ chị chồng – em dâu vốn đã được…
Ông đã bảo vệ gia đình, bảo vệ chúng tôi khỏi điều không ai có thể hiểu được, từ một quá khứ đ:en t;ối mà ông luôn muốn giấu kín.
Trong khu vườn cũ kỹ phía sau ngôi nhà mái ngói đã bạc màu, có một cái cây đứng sừng sững, tạo thành bóng râm mát rượi giữa cái nắng hè oi ả. Đó là cây xoài già, thân to…
Nụ cười hạnh phúc vừa nở đã vụt tắt vì những lời khuyên tưởng như “tốt bụng” nhưng thật ra rất sai lầm
Có những khoảnh khắc trong đời làm mẹ, niềm vui và nỗi lo cứ đan xen khó tả. Ngày con gái tôi nhận giấy báo trúng tuyển vào một trường đại học danh giá, tôi như trút được bao gánh…
. Bí mật được cất giữ trong chiếc tủ gỗ cũ kỹ cuối cùng cũng được phơi bày, nhưng nó chỉ để lại cho tôi một vết thương lòng còn sâu hơn cả nỗi đau của cuộc chia ly năm nào.
Từng con chữ như những mũi kim đâm vào tim tôi. Hóa ra, sự lạnh lùng, tàn nhẫn ngày ấy chỉ là một vở kịch. Một vở kịch anh dựng lên để bảo vệ tôi, để đẩy tôi ra xa…
Cuộc sống hôn nhân đôi khi không chỉ có tình yêu, mà còn cả những bí mật gia đình khiến ta nghẹn thở.
Thú thực, trong lòng tôi vừa thương vừa giận. Tôi vốn không hay đi chợ sáng, công việc nhiều nên tôi toàn đặt đồ ship hoặc mua ở siêu thị. Lễ này tôi được nghỉ sớm nên muốn tự tay…
End of content
No more pages to load