Tôi tên là Minh, một anh chàng kỹ sư IT bình thường, sống ở Sài Gòn với vợ tên Lan. Chúng tôi cưới nhau được 5 năm, nhưng gần đây, Lan hay đi làm về muộn, điện thoại lúc nào cũng úp mặt xuống bàn. Tôi bắt đầu nghi ngờ. Rồi một buổi chiều, tôi theo dõi và phát hiện Lan đang tay trong tay với một gã đàn ông lạ mặt, bước vào một nhà nghỉ rẻ tiền ở ngoại ô. Tim tôi như vỡ vụn. Tôi quyết định phải bắt gian tại trận để có bằng chứng ly hôn, nhưng không muốn làm một mình. Tôi cần một “đối tượng đặc biệt” để làm chứng, để tình huống thêm phần kịch tính và chắc chắn.
Tôi nghĩ mãi, rồi nảy ra ý tưởng điên rồ: rủ ông anh họ của tôi, một tay cựu cảnh sát về hưu, giờ làm bảo vệ cho một công ty lớn. Ông ấy nghiêm khắc, hay kể chuyện bắt tội phạm, và quan trọng là ông ấy ghét ngoại tình vì từng bị vợ cũ lừa. Tôi gọi điện: “Anh ơi, em cần anh giúp. Vợ em đang ở nhà nghỉ với thằng khác. Anh đến bắt gian hộ em với!” Ông anh đồng ý ngay, giọng hùng hổ: “Yên tâm, tao sẽ làm cho chúng nó không ngóc đầu lên được!”
Chúng tôi lao đến nhà nghỉ. Tôi run run chỉ phòng số 203. Ông anh đập cửa ầm ầm: “Mở cửa! Cảnh sát đây!” (Dù ông ấy không còn là cảnh sát nữa, nhưng thói quen cũ khó bỏ). Cửa bật mở, và cảnh tượng bên trong khiến tôi chết đứng.
Lan đang ngồi trên giường, quần áo chỉnh tề, bên cạnh là gã đàn ông – hóa ra là anh chàng nhiếp ảnh gia mà tôi từng gặp ở tiệc công ty. Nhưng họ không phải đang “làm gì” cả. Trên bàn là máy ảnh, laptop, và một đống ảnh cưới mẫu. Lan hét lên: “Minh! Anh làm gì vậy? Đây là anh Tuấn, nhiếp ảnh gia em thuê để chuẩn bị album ảnh kỷ niệm 5 năm ngày cưới của chúng ta! Em muốn bất ngờ cho anh!”
Tôi ngẩn người. Bất ngờ? Nhưng tôi theo dõi rõ ràng họ tay trong tay! Hóa ra, “tay trong tay” chỉ là Lan kéo tay anh ta vì đường trơn mưa, và nhà nghỉ này rẻ tiền nên họ thuê để chỉnh sửa ảnh riêng tư mà không bị làm phiền.
Nhưng hỗn loạn chưa dừng lại. Ông anh họ của tôi, trong lúc đập cửa, đã làm vỡ cái bình hoa giả ở hành lang, nước (giả) bắn tung tóe. Ông ấy trượt ngã, kéo theo cái rèm cửa sổ phòng xuống, và… ôi trời ơi! Trong lúc hỗn loạn, túi xách của tôi rơi ra, và từ đó lăn ra một… một chiếc quần lót phụ nữ màu đỏ rực, không phải của Lan!
Lan nhìn chằm chằm vào cái quần lót, mặt tái mét. “Cái này… của ai?” Tôi lắp bắp: “Ơ… em… Đó là…” Hóa ra, sáng nay tôi vội đi làm, nhét tạm cái “chiến lợi phẩm” từ cuộc hẹn hò vụng trộm với cô đồng nghiệp vào túi, định giấu ở văn phòng nhưng quên mất. Ông anh họ nhìn tôi, rồi nhìn Lan, rồi lắc đầu: “Thằng em ngu ngốc. Tao đến bắt gian vợ mày, ai ngờ bắt nhầm… mày mới là kẻ phản bội!”
Hiện trường hỗn loạn: Lan khóc, anh nhiếp ảnh gia gọi chủ nhà nghỉ, ông anh họ hét um lên về “sự suy đồi đạo đức”, và tôi thì chỉ muốn độn thổ. Nhân viên nhà nghỉ chạy tới, tưởng có đánh nhau, gọi công an thật. Cuối cùng, tôi phải giải thích với công an rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, trong khi Lan nhìn tôi với ánh mắt thất vọng tột độ. Gã nhiếp ảnh gia còn chụp lại cảnh đó như “bằng chứng nghệ thuật”.
Từ hôm ấy, tôi là kẻ xấu hổ nhất. Lan ly hôn tôi, lấy hết nửa tài sản. Ông anh họ không thèm nhìn mặt. Và cái quần lót đỏ kia trở thành “huyền thoại” trong gia đình, khiến tôi không có lỗ nào để chui. Bài học đắt giá: Trước khi bắt gian người khác, hãy chắc chắn rằng mình sạch sẽ đã!
News
Quang Lê sáng nhất hôm nay, ôi~ tình yêu nước cũng không bằng “đô mẽo”
Quang Lê là giọng nam tiêu biểu của mảng nhạc vàng thế hệ đương thời. Đáng tiếc, anh không cho thấy sự thăng tiến trong nghề những năm gần đây, thay vào đó là đời tư ồn ào. Tiếng hát…
“Người không biết thân phận là em đó. Mợ ấy mới là chủ nhà này, em đừng làm khó. Xét về chuyện làm dâu, em nên học hỏi mợ ấy”
Câu cửa miệng quen thuộc của chị là chê bai Lan “ở nhà ăn bám”, “không kiếm ra tiền thì phải biết an phận”. Trong đời sống gia đình, mối quan hệ chị chồng – em dâu vốn đã được…
Ông đã bảo vệ gia đình, bảo vệ chúng tôi khỏi điều không ai có thể hiểu được, từ một quá khứ đ:en t;ối mà ông luôn muốn giấu kín.
Trong khu vườn cũ kỹ phía sau ngôi nhà mái ngói đã bạc màu, có một cái cây đứng sừng sững, tạo thành bóng râm mát rượi giữa cái nắng hè oi ả. Đó là cây xoài già, thân to…
Nụ cười hạnh phúc vừa nở đã vụt tắt vì những lời khuyên tưởng như “tốt bụng” nhưng thật ra rất sai lầm
Có những khoảnh khắc trong đời làm mẹ, niềm vui và nỗi lo cứ đan xen khó tả. Ngày con gái tôi nhận giấy báo trúng tuyển vào một trường đại học danh giá, tôi như trút được bao gánh…
. Bí mật được cất giữ trong chiếc tủ gỗ cũ kỹ cuối cùng cũng được phơi bày, nhưng nó chỉ để lại cho tôi một vết thương lòng còn sâu hơn cả nỗi đau của cuộc chia ly năm nào.
Từng con chữ như những mũi kim đâm vào tim tôi. Hóa ra, sự lạnh lùng, tàn nhẫn ngày ấy chỉ là một vở kịch. Một vở kịch anh dựng lên để bảo vệ tôi, để đẩy tôi ra xa…
Cuộc sống hôn nhân đôi khi không chỉ có tình yêu, mà còn cả những bí mật gia đình khiến ta nghẹn thở.
Thú thực, trong lòng tôi vừa thương vừa giận. Tôi vốn không hay đi chợ sáng, công việc nhiều nên tôi toàn đặt đồ ship hoặc mua ở siêu thị. Lễ này tôi được nghỉ sớm nên muốn tự tay…
End of content
No more pages to load