Đó là một buổi chiều mưa tầm tã, khi Phúc, chàng trai 28 tuổi, đang lái xe về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi. Bỗng chốc, một chiếc xe tải lao ra từ phía đối diện, không kiểm soát được tốc độ và tông trực diện vào chiếc xe của Phúc. Cả hai chiếc xe văng ra, bụi mù mịt, và trước khi Phúc kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, anh đã ngất xỉu trong tiếng còi xe và tiếng gào thét xung quanh.
Khi tỉnh lại, Phúc thấy mình nằm trong một căn phòng bệnh viện. Cảm giác đau đớn lan khắp cơ thể, nhưng điều khiến anh hoang mang hơn cả là không có ai bên cạnh. Cha mẹ anh đã qua đời nhiều năm trước, còn bạn bè thì không thấy ai. Thậm chí, anh không nhớ nổi mình đã được ai cứu giúp.
Nhưng rồi, một người đàn ông trẻ tuổi, tóc rối và đôi tay lấm bẩn, bước vào phòng. Anh ta mặc đồng phục công nhân, mang theo một cốc nước và một nụ cười chân thành. “Anh tỉnh rồi à? Mừng quá! Tôi là Minh, người đã cứu anh đấy,” anh ta nói, giọng ấm áp.
Phúc ngạc nhiên và cảm ơn Minh. “Cảm ơn cậu đã cứu tôi. Nhưng sao cậu lại ở đây? Tôi không nhớ mình đã gặp cậu.”
Minh ngồi xuống bên giường bệnh, đôi mắt anh có gì đó buồn bã. “Anh không nhớ sao? Sau vụ tai nạn, tôi tình cờ đi ngang qua, thấy chiếc xe của anh bị lật. Không ngần ngại, tôi đã giúp anh ra khỏi xe và đưa anh đến đây.”
Phúc cảm kích nhìn Minh, nhưng có điều gì đó trong ánh mắt của Minh khiến anh cảm thấy kỳ lạ. Phúc không thể lý giải được cảm giác này, nhưng cũng không nghĩ quá nhiều.
Trong suốt những ngày ở lại bệnh viện, Minh luôn là người đến thăm Phúc mỗi ngày. Anh ta kể về cuộc sống của mình, công việc khó nhọc trong một nhà máy, và những câu chuyện nhỏ về gia đình anh ta. Nhưng không hiểu sao, Phúc cảm thấy có điều gì đó không ổn. Minh không hề hỏi thăm về gia đình hay quá khứ của Phúc, giống như anh ta không quan tâm đến những chi tiết ấy.
Một ngày nọ, khi Phúc đã hồi phục phần nào và có thể xuất viện, Minh lại đến thăm. Trước khi Phúc rời bệnh viện, Minh kéo anh ra ngoài hành lang, nơi vắng người.
“Anh Phúc, tôi có chuyện này muốn nói với anh,” Minh bắt đầu, giọng khẩn khoản. “Tôi biết chuyện về vụ tai nạn của anh. Tôi không chỉ là một công nhân bình thường, mà thực ra… tôi có một công việc khác. Công việc mà tôi không thể chia sẻ với ai. Nhưng giờ đây, tôi nghĩ anh cần phải biết.”
Phúc nhìn Minh, trong lòng bối rối. “Cậu đang nói gì vậy?”
Minh nhắm mắt, rồi thở dài. “Vụ tai nạn của anh không phải là một tai nạn ngẫu nhiên. Nó được sắp đặt. Anh không phải là người bị hại duy nhất đâu.”
Phúc ngây người, không thể hiểu nổi những gì Minh đang nói. “Sắp đặt? Cậu đang nói tôi bị… ám sát?”
Minh gật đầu, đôi mắt anh chợt trở nên lạnh lùng. “Đúng vậy. Anh không phải là mục tiêu duy nhất. Tôi biết vì tôi cũng là một phần của kế hoạch đó.”
Phúc cảm thấy như cả thế giới bỗng chốc sụp đổ trước mắt. “Cậu nói gì? Cậu là một phần của kế hoạch?”
Minh tiếp tục, giọng trầm thấp: “Tôi làm việc cho một tổ chức. Họ thuê tôi để theo dõi và đảm bảo rằng những người như anh không còn sống bình yên. Vụ tai nạn này chỉ là một phần của một âm mưu lớn hơn. Họ muốn anh im lặng, muốn anh biến mất. Nhưng tôi không thể tiếp tục làm việc cho họ nữa, và tôi đã quyết định giúp anh. Tôi đã cứu anh không chỉ vì lòng tốt mà còn vì tôi không thể sống tiếp với tội lỗi này.”
Phúc ngồi sững sờ, không thể tin vào tai mình. “Vậy… cậu và tôi, chúng ta… là những con cờ trong một trò chơi ác?”
Minh cúi đầu, không thể đối diện với ánh mắt của Phúc. “Tôi rất tiếc. Tôi không muốn đưa anh vào trò chơi này, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi đã tìm cách giúp anh thoát khỏi tay họ, và giờ tôi sẽ dẫn anh đến những người có thể bảo vệ anh. Nếu anh muốn sống sót, anh phải đi cùng tôi ngay bây giờ.”
Phúc cảm thấy hoang mang và sợ hãi. Nhưng anh hiểu rằng mình không còn lựa chọn nào khác. “Cậu muốn tôi đi đâu?”
Minh không trả lời ngay, chỉ nhìn vào đôi mắt Phúc, rồi kéo anh vào một chiếc xe ô tô đậu gần đó. “Đây là con đường duy nhất để anh sống sót.”
Trong suốt chuyến đi, Minh kể cho Phúc nghe về tổ chức mà anh ta đang làm việc – một nhóm bí mật điều khiển những vụ tai nạn, ám sát và thao túng các sự kiện quan trọng trong xã hội. Những người đứng sau tổ chức này không ai khác chính là những kẻ giàu có, quyền lực, có thể thao túng cả chính trị và kinh tế. Phúc không thể ngờ rằng mình lại là một phần trong một âm mưu lớn như vậy.
Nhưng điều khiến anh rùng mình nhất chính là khi Minh tiết lộ rằng vụ tai nạn không phải là ngẫu nhiên – nó chỉ là khúc dạo đầu. Kế hoạch thực sự là đưa Phúc vào một trò chơi chính trị nguy hiểm, nơi anh có thể bị lợi dụng hoặc biến mất hoàn toàn, nếu không được bảo vệ kịp thời.
Từ giây phút đó, cuộc sống của Phúc thay đổi mãi mãi. Anh không còn là người vô tội, mà trở thành một mục tiêu trong một trò chơi mà ngay cả Minh cũng không thể kiểm soát được. Tương lai của Phúc giờ đây là một câu hỏi lớn, và sự thật kinh hoàng mà anh khám phá ra càng làm cho mọi thứ trở nên u ám hơn bao giờ hết.
News
Quang Lê sáng nhất hôm nay, ôi~ tình yêu nước cũng không bằng “đô mẽo”
Quang Lê là giọng nam tiêu biểu của mảng nhạc vàng thế hệ đương thời. Đáng tiếc, anh không cho thấy sự thăng tiến trong nghề những năm gần đây, thay vào đó là đời tư ồn ào. Tiếng hát…
“Người không biết thân phận là em đó. Mợ ấy mới là chủ nhà này, em đừng làm khó. Xét về chuyện làm dâu, em nên học hỏi mợ ấy”
Câu cửa miệng quen thuộc của chị là chê bai Lan “ở nhà ăn bám”, “không kiếm ra tiền thì phải biết an phận”. Trong đời sống gia đình, mối quan hệ chị chồng – em dâu vốn đã được…
Ông đã bảo vệ gia đình, bảo vệ chúng tôi khỏi điều không ai có thể hiểu được, từ một quá khứ đ:en t;ối mà ông luôn muốn giấu kín.
Trong khu vườn cũ kỹ phía sau ngôi nhà mái ngói đã bạc màu, có một cái cây đứng sừng sững, tạo thành bóng râm mát rượi giữa cái nắng hè oi ả. Đó là cây xoài già, thân to…
Nụ cười hạnh phúc vừa nở đã vụt tắt vì những lời khuyên tưởng như “tốt bụng” nhưng thật ra rất sai lầm
Có những khoảnh khắc trong đời làm mẹ, niềm vui và nỗi lo cứ đan xen khó tả. Ngày con gái tôi nhận giấy báo trúng tuyển vào một trường đại học danh giá, tôi như trút được bao gánh…
. Bí mật được cất giữ trong chiếc tủ gỗ cũ kỹ cuối cùng cũng được phơi bày, nhưng nó chỉ để lại cho tôi một vết thương lòng còn sâu hơn cả nỗi đau của cuộc chia ly năm nào.
Từng con chữ như những mũi kim đâm vào tim tôi. Hóa ra, sự lạnh lùng, tàn nhẫn ngày ấy chỉ là một vở kịch. Một vở kịch anh dựng lên để bảo vệ tôi, để đẩy tôi ra xa…
Cuộc sống hôn nhân đôi khi không chỉ có tình yêu, mà còn cả những bí mật gia đình khiến ta nghẹn thở.
Thú thực, trong lòng tôi vừa thương vừa giận. Tôi vốn không hay đi chợ sáng, công việc nhiều nên tôi toàn đặt đồ ship hoặc mua ở siêu thị. Lễ này tôi được nghỉ sớm nên muốn tự tay…
End of content
No more pages to load