Tôi là Minh, một trai Hà Nội chính gốc, 28 tuổi, công việc ổn định ở một công ty truyền thông. Cuộc sống của tôi cứ đều đều trôi, cho đến chuyến công tác định mệnh ở Hà Giang.
Hôm đó, tôi lên Hà Giang để chụp ảnh cho một dự án quảng bá du lịch. Trong lúc nghỉ chân ở một quán cà phê nhỏ bên sườn núi, tôi gặp Hương. Cô ấy mặc áo thổ cẩm, tóc buộc cao, nụ cười rạng rỡ nhưng trên má trái có một vết sẹo dài, chạy từ khóe mắt xuống cằm. Ban đầu, tôi hơi ngỡ ngàng, nhưng cách nói chuyện dịu dàng, thông minh của Hương khiến tôi quên đi vết sẹo ấy. Chúng tôi trò chuyện hàng giờ, từ chuyện núi rừng đến những giấc mơ riêng.
Hương kể cô sinh ra ở Hà Giang, mẹ mất sớm, bố là một quan chức có tiếng ở tỉnh. Cô bị tai nạn hồi nhỏ, để lại vết sẹo, nhưng không vì thế mà tự ti. Trái lại, cô tự lập, đang điều hành một homestay nhỏ. Tôi bị cuốn hút bởi sự mạnh mẽ ấy. Trong mấy ngày công tác, tôi và Hương gặp nhau thường xuyên. Tình cảm nảy nở nhanh như gió núi.
Trước khi tôi về Hà Nội, bố Hương mời tôi đến nhà dùng bữa. Ông là người đàn ông nghiêm nghị, giọng nói trầm ấm. Qua bữa ăn, ông bóng gió rằng nếu tôi nghiêm túc với Hương, ông sẽ hỗ trợ tôi một công việc tốt hơn, có thể ở cả Hà Giang hay Hà Nội, tùy tôi chọn. “Con bé không hoàn hảo, nhưng tâm hồn nó quý giá. Nếu cháu thật lòng, bác sẽ lo cho hai đứa,” ông nói, ánh mắt sắc như đọc thấu tâm can tôi.
Về Hà Nội, tôi suy nghĩ rất nhiều. Hương không phải mẫu người tôi từng mơ tới, nhưng cô ấy đặc biệt, và lời hứa của bố cô ấy… thật khó cưỡng. Tôi quyết định nói chuyện với bố mẹ. Tối đó, tôi kể hết mọi chuyện, từ Hương, vết sẹo, đến lời đề nghị của bố cô. Tôi nghĩ bố mẹ sẽ ủng hộ, hoặc ít nhất là cân nhắc. Nhưng vừa nghe xong, mặt mẹ tôi tái đi, bố thì đập tay xuống bàn.
“Con điên rồi hả Minh? Con biết bố cô ta là ai không?” bố tôi gằn giọng.
Tôi ngớ người. “Dạ, ông ấy là quan chức ở Hà Giang, làm to mà.”
Mẹ tôi thở dài, giọng run run: “Đó là ông Hùng, bố dượng của Hương. Còn bố đẻ của nó… chính là người đã gây ra vụ tai nạn khiến mẹ con suýt mất mạng năm xưa!”
Tôi chết lặng. Mẹ kể, hai mươi năm trước, một gã say rượu lái xe tông vào xe máy của mẹ. May mắn mẹ chỉ bị thương nặng, nhưng vụ việc ám ảnh gia đình tôi mãi. Gã đó, bố đẻ của Hương, đã bỏ trốn sau tai nạn, để lại Hương và mẹ cô ấy bơ vơ. Sau này, mẹ Hương tái hôn với ông Hùng, người nhận nuôi Hương.
“Con nghĩ xem, giờ con cưới Hương, làm sao mẹ đối diện với quá khứ đó?” mẹ tôi nói, nước mắt lăn dài.
Tôi ngồi sụp xuống ghế, đầu óc quay cuồng. Hương không hề biết gì về quá khứ của bố đẻ cô, và tôi… tôi đã thật lòng thích cô ấy. Nhưng sự thật này như một bức tường ngăn cách, không thể vượt qua. Lời hứa về công việc, tương lai sáng lạn bỗng trở thành gánh nặng. Tôi phải chọn: tình yêu, hay sự bình yên của gia đình mình?
News
Quang Lê sáng nhất hôm nay, ôi~ tình yêu nước cũng không bằng “đô mẽo”
Quang Lê là giọng nam tiêu biểu của mảng nhạc vàng thế hệ đương thời. Đáng tiếc, anh không cho thấy sự thăng tiến trong nghề những năm gần đây, thay vào đó là đời tư ồn ào. Tiếng hát…
“Người không biết thân phận là em đó. Mợ ấy mới là chủ nhà này, em đừng làm khó. Xét về chuyện làm dâu, em nên học hỏi mợ ấy”
Câu cửa miệng quen thuộc của chị là chê bai Lan “ở nhà ăn bám”, “không kiếm ra tiền thì phải biết an phận”. Trong đời sống gia đình, mối quan hệ chị chồng – em dâu vốn đã được…
Ông đã bảo vệ gia đình, bảo vệ chúng tôi khỏi điều không ai có thể hiểu được, từ một quá khứ đ:en t;ối mà ông luôn muốn giấu kín.
Trong khu vườn cũ kỹ phía sau ngôi nhà mái ngói đã bạc màu, có một cái cây đứng sừng sững, tạo thành bóng râm mát rượi giữa cái nắng hè oi ả. Đó là cây xoài già, thân to…
Nụ cười hạnh phúc vừa nở đã vụt tắt vì những lời khuyên tưởng như “tốt bụng” nhưng thật ra rất sai lầm
Có những khoảnh khắc trong đời làm mẹ, niềm vui và nỗi lo cứ đan xen khó tả. Ngày con gái tôi nhận giấy báo trúng tuyển vào một trường đại học danh giá, tôi như trút được bao gánh…
. Bí mật được cất giữ trong chiếc tủ gỗ cũ kỹ cuối cùng cũng được phơi bày, nhưng nó chỉ để lại cho tôi một vết thương lòng còn sâu hơn cả nỗi đau của cuộc chia ly năm nào.
Từng con chữ như những mũi kim đâm vào tim tôi. Hóa ra, sự lạnh lùng, tàn nhẫn ngày ấy chỉ là một vở kịch. Một vở kịch anh dựng lên để bảo vệ tôi, để đẩy tôi ra xa…
Cuộc sống hôn nhân đôi khi không chỉ có tình yêu, mà còn cả những bí mật gia đình khiến ta nghẹn thở.
Thú thực, trong lòng tôi vừa thương vừa giận. Tôi vốn không hay đi chợ sáng, công việc nhiều nên tôi toàn đặt đồ ship hoặc mua ở siêu thị. Lễ này tôi được nghỉ sớm nên muốn tự tay…
End of content
No more pages to load