Ngày ấy, khi Lâm gặp tai nạn lao động nghiêm trọng ở công trường, anh mất cả hai chân. Vừa tỉnh lại trong bệnh viện, việc đầu tiên anh hỏi không phải về cơ thể mình – mà là:
– Vợ tôi đâu? Con tôi thế nào?
Nhưng người vợ anh yêu thương – Hương – đã biến mất. Cô để lại mảnh giấy ngắn:
“Em xin lỗi. Em không thể sống một cuộc đời như thế này. Em cũng còn trẻ…”
Lâm không trách. Anh chỉ lặng lẽ lau nước mắt, ôm đứa con mới tròn 1 tuổi vào lòng, tập sống với chiếc xe lăn và gác lại ước mơ dang dở.
Hai mươi năm trôi qua, người đàn ông không chân ấy mở một tiệm sửa điện tử nhỏ. Tay nghề vững vàng, khách tin tưởng, đủ để cha con sống giản dị nhưng đàng hoàng. Cậu con trai – Bình – lớn lên trong tình yêu thương, học giỏi, ngoan ngoãn. Lâm không bao giờ nhắc đến mẹ của Bình. Với anh, quá khứ đã chết.
Cho đến một ngày…
Khi Bình tốt nghiệp đại học và được tuyển vào một công ty lớn, buổi lễ hôm đó, một người phụ nữ đứng ở cuối hàng ghế. Mắt bà rơm rớm, tay run run cầm bó hoa. Đó là Hương – người vợ cũ.
– Tôi… tôi chỉ muốn gặp con… – bà nghẹn ngào trước cửa nhà Lâm.
Lâm nhìn bà, ánh mắt không còn oán hận, chỉ là một khoảng trống lạnh lẽo. Anh đẩy xe lăn vào trong, không nói gì. Bình là người mời mẹ vào.
Buổi tối hôm đó, ba người ngồi lại. Hương kể về những năm tháng khổ sở, lầm lũi đi làm thuê nơi xứ người, từng đổ vỡ, từng bệnh nặng. Bà chỉ muốn một cơ hội để nhận lỗi và bù đắp cho con.
Lâm nhìn con trai – giờ đã là một người đàn ông trưởng thành, anh gật đầu:
– Quyết định là ở con.
Bình im lặng. Một lát sau, cậu đưa cho mẹ bức ảnh chụp hai cha con những ngày cũ, bên xe lăn cũ kỹ, trong căn phòng trọ bé xíu.
– Mẹ có thể quay lại làm người thân. Nhưng cha – là người không bao giờ con muốn đánh đổi.
Vài tháng sau, Hương chuyển về sống gần nhà. Bà lặng lẽ chăm sóc hai cha con như một người thân từ xa, không chen vào, không đòi hỏi.
Và rồi, khi Lâm mất sau một cơn đau tim đột ngột, chính Hương là người cẩn thận vuốt mắt cho anh. Bà đứng lặng lẽ bên di ảnh, tay run run thắp nén nhang:
– Em xin lỗi. Em về trễ… nhưng em vẫn về.
Cuộc đời có những sai lầm không thể sửa, chỉ có thể học cách sống để không khiến nó lặp lại lần nữa. Còn tình yêu – nếu đủ bao dung – sẽ luôn để lại một chỗ cho người biết quay đầu.
News
Vợ m/ang tha/i 6 tháng không chịu bước xuống giường, chồng ngh/i ng/ờ v/én chăn lên và cảnh tượng khiến anh ru//n r//ẩy…
Vợ m/ang tha/i 6 tháng không chịu bước xuống giường, chồng ngh/i ng/ờ v/én chăn lên và cảnh tượng khiến anh ru//n r//ẩy… Anh Minh và chị Hạnh cưới nhau được ba năm mới có tin vui. Từ ngày biết…
Thế nhưng gần đây, chị trở nên k/ỳ l/ạ: chị luôn nằm l/ì trên giường, hầu như không bước ra ngoài
Vợ m/ang tha/i 6 tháng không chịu bước xuống giường, chồng ngh/i ng/ờ v/én chăn lên và cảnh tượng khiến anh ru//n r//ẩy… Anh Minh và chị Hạnh cưới nhau được ba năm mới có tin vui. Từ ngày biết…
Lý do Mỹ Tâm thuê vệ sĩ lớn tuổi
Suốt hơn thập kỷ qua, Mỹ Tâm chỉ tin cậy vào một vệ sĩ nay đã bước sang tuổi 63. Lý do vì sao? Hình ảnh Tùng Yuki bảo vệ Mỹ Tâm mỗi lần xuất hiện tại các sự kiện lớn đã…
Đi siê/u â/m th/ai, bác sĩ ru/n r/ẩy đưa kết quả đán/g s//ợ, mong tôi trá/nh xa chồng và đừng bao giờ trở lại…
Đi siê/u â/m th/ai, bác sĩ ru/n r/ẩy đưa kết quả đán/g s//ợ, mong tôi trá/nh xa chồng và đừng bao giờ trở lại… Tôi mang thai được hơn bốn tháng. Đó là niềm hạnh phúc mà tôi và chồng…
Tôi khuyên cô… hãy tr/ánh x/a chồng mình, đừng bao giờ quay về với anh ta nữa
Đi siê/u â/m th/ai, bác sĩ ru/n r/ẩy đưa kết quả đán/g s//ợ, mong tôi trá/nh xa chồng và đừng bao giờ trở lại… Tôi mang thai được hơn bốn tháng. Đó là niềm hạnh phúc mà tôi và chồng…
Người dân sắp được chọn đơn vị cung cấp điện
Tổng Bí thư Tô Lâm ký Nghị quyết 70 của Bộ Chính trị, đặt mục tiêu bảo đảm an ninh năng lượng quốc gia đến 2030, tầm nhìn 2045 với nhiều chỉ tiêu cụ thể. Bộ Chính trị yêu cầu…
End of content
No more pages to load